Chuyện lùm xùm mấy năm nay tại Trường ĐH Phan Châu Trinh (Hội An, Quảng Nam) té ra chỉ tại một ông vụ phó đã về hưu ở Bộ Giáo dục và Đào tạo mà ra.

Chẳng là với quyền sanh sát trong tay, ngoài số cổ phần đã được nắm “như một tất nhiên”, cái ông ấy còn “làm phép” cho một số người trong “bầu đàn thê tử” của mình chiếm hữu thêm một mớ cổ đông không nhỏ khác nữa. Thế mà ông vẫn thấy chưa đủ. Ông muốn khuynh loát ngôi trường mang tên người con lỗi lạc của đất Quảng Nam. Ông dùng đủ chiêu gây mất đoàn kết và cuối cùng khuynh loát không được quay ra tố cáo, đề nghị cách chức hiệu trưởng, không cho tuyển sinh.

Suy cho cùng, cái ông vụ phó trong trường hợp này cũng chỉ là một “con cờ chết”. Thế mà “con cờ chết” ấy lại có những nước đi trong “bàn cờ sống” phải nói là… tuyệt chiêu! Không chỉ quyết định tạm ngưng công tác tuyển sinh đối với Trường Phan Châu Trinh mà không cần tham khảo ý kiến của HĐQT nhà trường và cấp ủy địa phương, lãnh đạo Bộ Giáo dục và Đào tạo còn cử một đoàn cán bộ do một thứ trưởng dẫn đầu trong chuyến đi… tống đạt công văn.

Đến nỗi ông Nguyễn Sự, Bí thư Thành ủy Hội An, phải khẳng định quan điểm: “Cái trường này là niềm tự hào của nhân dân Quảng Nam, của nhân dân Hội An chúng tôi, chắc chị biết, tôi sẽ bảo vệ. Đồng chí hiệu trưởng là đảng viên chịu sự quản lý của Thành ủy chúng tôi, làm sao tôi không bảo vệ. Bởi trường và các đồng chí có trách nhiệm trực tiếp ở đây chưa có sai phạm nào để chịu kỷ luật ở mức cao nhất thì chúng ta đừng ép họ phải như thế”.

Chuyến công du và cuộc làm việc của bà thứ trưởng tại Hội An vừa qua đã kết thúc nhưng những chuyện lùm xùm ở Trường ĐH Phan Châu Trinh thì vẫn còn đó. Bởi các quyết định của Bộ Giáo dục và Đào tạo đều không được cả Thành ủy Hội An lẫn HĐQT trường đồng thuận. Khi vụ việc đã diễn ra một thời gian dài, một đoàn cán bộ gồm cả chục người do một thứ trưởng dẫn đầu đã xuống tận nơi nhưng vẫn không giải quyết được gì thì buồn quá. Nhưng phải buồn hơn nhiều lần vẫn là dư âm từ sau lần giải quyết ấy. Về Hội An trong những ngày này thế nào cũng nghe được câu “luận”: “Cũng nhìn vào giáo dục nhưng bên này nghĩ về dân trí của đất nước, còn bên kia lại say sưa trong những phép tính về… tiền. Chỉ khác nhau có một chút thôi nhưng càng ngẫm càng nghe xót”. Nếu đúng là như thế thì xót thật!

BA THỢ TIỆN