Hôm qua, cô chủ nhỏ gọi điện cho tôi: “Bác phải thu xếp về dự với bà con Xóm Nhà Lá vì chính bác là thủ phạm đã lôi kéo, ủa quên, quy tụ mọi người về đây”. Nghe vậy, tôi bảo: “Chuyện này thì liên quan gì tới tui? Cô biểu sao, tui làm vậy mà? Thôi, cô làm thì tự đứng ra chịu trách nhiệm đi chớ bà con mà thấy cái bản mặt vừa xấu, vừa lùn lại nổi mụn của tui thì từ đây về sao nhà lá có nước đóng cửa luôn”.

Thấy tôi kiên quyết như vậy, bên kia đầu dây, cô chủ nhỏ bắt đầu giở chiêu “òn ỉ kế” để dụ dỗ. Thú thật, nghe tiếng khóc tỉ tê của cô bạn quý, tôi cũng xiêu lòng. “Thôi, thôi, để tui coi có mua được vé không...”.

Tôi cúp điện thoại để khỏi phải nghe cái giọng ngọt như mía lùi của cô bạn rồi phi thẳng tới phòng vé máy bay. Cô bán vé đen thui như cục than hầm nhìn tôi âu yếm rồi trả lời đại khái là từ giờ tới thứ ba tuần sau chỉ có một chuyến bay mà đã kín người hết rồi. Thôi thì tôi cứ xách hành lý ra sân bay ngồi chờ xem có ai bỏ vé không?

Thú thật là chuyện đó cũng may rủi lắm. Không lẽ mình cứ ăn dầm nằm dề ở sân bay mà chờ đợi? Nếu biết trước có cuộc ốp – lai hoành tráng như vậy thì tôi đã không đi Phi Châu săn thuốc… cường dương bổ thận để đến nỗi giờ bị kẹt giữa rừng rậm với voi, cọp, sư tử, rắn rít, hươu cao cổ… như vậy!

"Chiên da" Vũ Kim Khôi: "Cái mặt tui rất giống với ông này nè"
 
Tuy vậy, nếu tôi không về được thì cô chủ nhỏ cũng còn “hàng” dư dả để xài cho hết tháng ba. Vả lại, trong cái rủi bao giờ cũng có cái may: Không gặp được cũng là cách để… giữ gìn hình tượng! Bởi như tôi đã nói ở trên, trong Xóm Nhà Lá có rất nhiều nam thanh, nữ tú mà tôi rất e ngại phải… so tài! Biết đâu khi tận mắt thấy “chiên da” Vũ Kim Khôi bằng xương, bằng thịt, bà con nhà mình cũng sẽ lắc đầu, thở dài: “Trời… trời… tưởng gì…” rồi quay lưng đi thẳng không thèm ngoái lại nhìn dù chỉ một lần?

Thôi thì, cô bạn quý của tôi ơi, phen này bụng làm dạ chịu nghen. Chính cô đã bày đầu cho tui lên báo là “chiên da” hỏi nhỏ đáp… om xòm nên bây giờ cô phải… lãnh hậu quả. Nếu ngày ba tháng ba, bà con có la rầy, chửi mắng gì về những thứ “trời ơi đất hỡi” mà tôi đã từng nói trên mặt báo thì cô cứ nghe dùm với thái độ hết sức trọng thị, sau đó cô gởi i- meo cho tôi theo cái địa chỉ africa.com để tôi còn biết mà sửa đổi cho hợp khẩu vị mọi người.

Với bà con Xóm Nhà Lá, tôi xin kính chúc mọi người một ngày họp mặt thật vui vẻ, thiết thực, bổ ích.
Nhắn riêng các anh là vui cách mấy cũng không được quên nhiệm vụ đâu đấy kẻo các chị lại kéo về… đốt nhà lá thì cô chủ nhỏ khốn khổ!
Theo Vũ Kim Khôi (NLĐ)