(PL)- Vừa rồi, tại một cuộc họp với phụ huynh, tôi nhận được một phản ảnh hết sức thời sự của người mẹ là con của họ đang nghiện game online quá đà. Thực ra đây không phải là vấn đề mới nhưng dường như nó chưa bao giờ nguội.

Điều tôi quan tâm ở đây là từ sự việc này, một người cha đã đứng lên đổ lỗi trách nhiệm cho nhà trường, cho giáo viên về việc không quản lý, không giám sát học sinh ở trường dẫn đến rất nhiều trẻ nghiện game online, bỏ bê việc học.

Tôi rất cảm thông cho nỗi lòng phụ huynh về vấn đề này, vì quá lo cho con nên mới phản ứng như thế. Đồng thời tôi cũng trăn trở về nghề nghiệp của mình khi mà không hoàn thành sứ mệnh giáo dục, cũng như việc phụ huynh không cảm thông với nhà trường,
giáo viên.

Tôi đã bình tĩnh giải thích cho phụ huynh hiểu, cũng như quy trách nhiệm của bậc cha mẹ trong việc giáo dục con cái. Nhà trường rất sẵn sàng phối hợp với phụ huynh giám sát, giáo dục trẻ trong các hoạt động vui chơi, giải trí ngay cả khi ra khỏi trường nếu như có sự tương tác từ phía phụ huynh.

 Nếu trong quá trình học tập ở trường, học sinh hư hỏng thì trách nhiệm có thể là ở nhà trường, giáo viên. Đằng này việc chơi game của con diễn ra trước giờ vào lớp và sau giờ tan học thì không thể quy lỗi cho phía nhà trường được. Các em tan học, phụ huynh đến rước, nếu không rước thì các em tự đạp xe về nhà. Khoảng thời gian ấy các em có thể ghé vào các quán net chơi game (hoặc đi bất cứ nơi đâu), làm sao nhà trường quan tâm cho xuể. Thấy con lâu về, cha mẹ cần phải liên lạc với nhà trường ngay để phối hợp tìm rõ nguồn gốc hơn là buông lỏng. Từ việc tương tác nhà trường mới có hướng xử lý, giải quyết rốt ráo. Có như vậy mới ngăn chặn cơn nghiện game của học sinh ngay từ lúc mới khởi phát.

Dịch vụ Internet hiện nay nhan nhản khắp nơi, thường phục vụ cho học sinh chơi game online hơn là việc học, việc làm... Nói không ngoa, phụ huynh cứ thử ghé vào các quán net (nhất là gần trường) trước giờ vào lớp và sau giờ tan học sẽ thấy những em học sinh mặc đồng phục đang say mê chơi game, chốc chốc lại buông ra câu chửi thề.

Nhiều em khi ra khỏi cổng trường, ghé vào quán net chơi cho đến tối mới về nhà, có em còn gọi điện thoại nói dối với gia đình là ghé nhà bạn trao đổi bài tập hoặc đi ăn chè chút về. Những trường hợp như thế cha mẹ nên đặt câu nghi vấn: “Liệu con mình có qua nhà bạn ôn bài hay đã la cà đâu đó?” rồi có trách nhiệm đi tìm sự thật. Sự quan tâm ấy cũng ngăn chặn kịp thời các em làm những chuyện xấu khác.

NGUYỄN THANH VŨ