Theo thông tin trên một tờ báo, khi phê duyệt đề án nông nghiệp, nông dân, nông thôn đến năm 2020, UBND tỉnh An Giang đã đặt ra mục tiêu:

Bảo vệ quỹ đất sản xuất nông nghiệp tối thiểu ở mức 262.918 ha vào năm 2010 (giảm 17.740 ha so với năm 2007) và đến năm 2020 là 249.504 ha (giảm 31.154 ha so với năm 2007). Muốn vậy, phải hạn chế lấy đất nông nghiệp màu mỡ để phát triển công nghiệp, xây dựng khu dân cư, khu đô thị...

Tôi hoàn toàn tán thành với phương án trên, nhất là vào thời điểm cả nước vừa mới trải qua đợt tăng giá gạo bất thường khiến hàng ngàn người nghèo lao đao, khốn đốn. Đồng ý là việc phát triển nông nghiệp thời gian qua còn nhiều hạn chế: chất lượng sản phẩm chưa cao, đô thị nông thôn chậm phát triển, thu nhập giữa thành thị và nông thôn cũng còn cách biệt lớn... Song nếu vì thế mà vội vàng làm “bốc hơi” đất nông nghiệp để thay thế bằng các khu đô thị, dịch vụ, thương mại..., làm sao nước ta có đủ lượng gạo tiêu dùng, nói chi đến việc dự trữ, xuất khẩu... như lâu nay vẫn làm?

Không riêng gì An Giang, nhiều nơi khác cũng đang cố gắng giữ gìn, phát triển quỹ đất nông nghiệp thông qua những quy hoạch sử dụng đất theo từng giai đoạn. Có điều do lơi lỏng, thiếu chặt chẽ nhiều nơi đã để mặc dân lấn chiếm rồi tự san lấp, xây dựng nhà ở. Đến khi phát hiện thì vụ việc đã rồi và khi không còn cách nào khác, chính quyền đã hợp thức hóa vi phạm bằng cách chuyển đổi quy hoạch cho phù hợp với thực tế.

Việt Nam là một đất nước nông nghiệp với nhiều tiềm năng phát triển. Mong rằng các địa phương luôn ý thức được điều này để chung tay phát triển, hạn chế việc điều chỉnh quy hoạch tự phát, ngoài mong muốn như đã và cũng có thể đang xảy ra.

Lê Nguyên (Long An)