Vu lan nhớ ... đàn con
(PLO) - Bà cụ nói đơn giản tên Nguyễn Thị Tư, năm nay 86 tuổi. Bà đi bán nhang trên núi Bửu Long (Biên Hòa) từ năm...30 tuổi để nuôi con. Nhẩm ra bà Tư bán nhang suốt 56 năm. 

Vu lan nhớ ... đàn con  - ảnh 1
 Không biết bà sống ở đâu, 6 giờ sáng thấy đội thúng nhang lên núi bán cho khách hàng hương, 6 giờ tối đội thúng nhang về

Giá mỗi bó nhang chỉ 10.000 đồng. Tôi "hào phóng" rút tờ 50 ngàn mua 3 bó nhang (dù biết rằng trong chánh điện chùa Bửu Phong đã có sẵn nhang), rồi xua tay: "Bà khỏi thối nha...!" nhưng bà cụ nói giọng rặt Nam bộ : "Mèn đét ơi, sáng giờ chưa bán bó nhang nào, tiền lẻ hổng có. Thôi, câu vô trỏng thắp nhang cho Phật đi, lát ra tui thối lại. Cậu có lòng mua thêm hai bó. Tui đi bán nhang chứ hông có đi xin bố thí cậu ơi...". Tôi chột dạ, nhột nhột trọng bụng, cúi gằm mặt bước đi. Mới sáng sớm, một bà cụ đi gần hết cuộc đời sương gió tóc phủ bạc đã dạy tôi 1 bài học nhân gian: Của cho không bằng cách cho!

Tôi vô chánh điện gặp sư bà trụ trì có việc. Ngồi trò chuyện với sư bà gần một tiếng đồng hồ, lúc sắp về tôi tò mò hỏi thăm về bà già bán nhang "kỳ cục" dưới chân dốc của chùa. Sư bà cho biết bà bán nhang lâu lắm rồi, từ khi sư bà về tu chùa này đã gặp mà giờ cũng hơn 50 năm. Lạ 1 điều bà lão không bao giờ xin cơm chay của chùa ăn. Không biết bà sống ở đâu, 6 giờ sáng thấy đội thúng nhang lên núi bán cho khách hàng hương, 6 giờ tối đội thúng nhang về. Chỉ nghe phật tử nói lại, bà cụ có 4 người con nhưng tất cả đều nghèo đi tha phương tứ tung đâu hết. 

Vu lan nhớ ... đàn con  - ảnh 2
 bà cụ có đôi bàn chân khá..."đặc biệt", đôi bàn chân dài, 2 ngón cái bẹt ra hai bên. Hình như cả đời chưa bao giờ thấy bà mang dép?

Cuối buổi vấn an, sư bà cho tôi 2 cái bánh bao chay ăn "lấy thảo".

Tôi xách lủng lẳng 2 cái bánh bao bước ra về. Thấy bà bán nhang ngồi quay lưng, hướng mặt về phía dốc núi. Tôi sà tới, bắt chuyện: "Gần trưa rồi, bà không về ăn cơm hả?", "A...lát nữa thằng con trai tui giở cơm mang lên cho tui cậu ơi", bà lão đáp trả tỉnh bơ. Nhưng tôi biết chắc không có "thằng con trai" nào cả!

Tôi ngập ngừng tính đưa bà cái bánh bao chay, nhưng lại ngại "bị" bà từ chối thì sẽ chột dạ tiếp, thôi thì cứ áp dụng thử bài học "của cho không bằng cách cho": "Bánh này của sư bà cho. Bà cầm lấy nha, đồ cúng Phật mà”, bà cụ cầm rồi bỏ vào dưới cái thúng nhang, rồi bàn tay lục trong túi áo bà ba móc đưa tôi tờ 20.000 đồng : “ Thối lại cậu...”. 

Vu lan nhớ ... đàn con  - ảnh 3
 "Vu Lan năm này buồn, ngồi mình ên nhớ cha, nhớ mẹ, rồi nhớ đàn con...”.

Tôi tính bước đi, nghe bà lão ngồi quay lưng về dốc núi chép miệng: “Vu Lan năm nay sao vắng khách quá. Chớ mọi năm mùa này bán nhang chạy lắm! Vu Lan năm này buồn, ngồi mình ên nhớ cha, nhớ mẹ, rồi nhớ đàn con...”.

Tôi đi một đoạn ngắn và đã nghe hết lời bà cụ than vãn nhưng tôi không đành lòng quay lưng lại để tận nhìn vào đôi mắt buồn thăm thẳm và gương mặt nhăn nheo chằng chịt vết thời gian của bà cụ...

Chùa Bửu Phong nằm cheo leo trên núi. Mùa này gió thu thổi nhiều. Người ta nói gió thổi trên chùa không phải là gió bình thường, mà đó là những cơn gió vô thường...

Mùa Vu Lan năm sau tôi quay lại, tôi ái ngại những cơn gió vô thường cuốn bà lão bán nhang đi về miền khuất núi...?

(Chùa Bửu Phong, Vu Lan năm 2015)

TRI SẮC