“Gà cùng một mẹ...!”

Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau!”

(Ca dao)

Vội vã chôn đứa này để giấu tội đứa kia

Phiên tòa mở lúc 9 giờ nhưng phải đến hơn 10 giờ mới xét xử được vì tòa phải chờ mẹ ruột của bị cáo - người kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt cho con đến tòa. Trước đó, do bị bệnh nên bà nhờ con gái mình (cũng là chị ruột của bị cáo) thay mình đến tòa nhưng do tòa không chịu nên cuối cùng bà phải đến. Rồi bà lụ khụ bước vào tòa, trên tay bồng theo đứa cháu nội, là con của bị cáo. Vừa nhìn thấy đứa con trai ở vành móng ngựa, nước mắt bà lại trào ra…

Mọi chuyện bắt đầu từ tối 22-4, khi hai anh em ruột Phùng Quang (bị liệt hai chân) và Phùng Mười cùng lai rai với nhau tại nhà của mẹ ruột mình ở TP Nha Trang (Khánh Hòa). Anh Quang nói với mẹ - bà Lê Thị Chức rằng mai ra trả tiền bia cho bà Bảy và bà Hè vì Quang nợ tiền. Mười nghe vậy lên tiếng: “Ông ăn nhậu sao bắt bà già trả tiền hoài vậy?”. Quang đáp: “Mày có vợ con lo, tao không vợ, không con, không tiền thì bà già trả chứ mắc mớ gì mày”. Thế là hai anh em cãi nhau.

“Gà cùng một mẹ...!” ảnh 1

Bà Lê Thị Chức, mẹ của bị cáo Phùng Mười và nạn nhân Phùng Quang. Ảnh: HV

Mười xông đến dùng chân đá vào bụng và hông của Quang làm Quang té từ hiên nhà xuống bậc tam cấp (cao khoảng 1 m). Vợ, con của Mười thấy vậy chạy ra dìu anh Quang lên lại hiên nhà. Bị đánh đau, Quang thách thức: “Tao sống tao ăn bám đó, mày ngon thì mày giết tao đi…”. Nghe xong, Mười liền chạy lại dùng chân đạp liên tiếp vào bụng Quang khiến Quang té xuống bậc tam cấp lần hai. Người thân lại can ngăn và dìu Quang lên. Sau đó Mười cùng vợ bỏ về nhà ngủ.

Trưa hôm sau, Quang nói đau bụng nên người nhà đưa đến bệnh viện khám. Bác sĩ nói bó tay nên gia đình đành đưa Quang về nhà. Hai ngày sau thì Quang qua đời. Gia đình tung tin Quang bị đột tử rồi lặng lẽ phát tang, đưa Quang đi chôn nhằm che giấu hành vi của Mười. Nhưng cuối cùng sự việc bị phát giác, cơ quan điều tra đã khai quật mộ lên để làm rõ nguyên nhân cái chết của nạn nhân. Mười bị bắt giữ và bị truy tố tội cố ý gây thương tích dẫn đến hậu quả chết người theo khoản 3 Điều 104 BLHS và bị TAND TP Nha Trang tuyên phạt năm năm tù.

Không được giảm án vì cấp sơ thẩm đã xử quá nhẹ

Mười kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt; bà Chức, người đại diện hợp pháp cho người bị hại, cũng kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt cho con.

Trước phiên tòa phúc thẩm (do TAND tỉnh Khánh Hòa xét xử), bà Chức nuốt nước mắt, chấp hai tay vái lia vái lịa HĐXX để xin giảm án cho Mười. Bà bảo đứa con tật nguyền của mình đã chết rồi, dù thế nào cũng không thể sống lại được, đứa còn lại phải ở tù khiến lòng bà đau tận tim gan. Tòa bảo bà đừng vái lạy nữa, như thế là không nên.

Tòa hỏi lý do xin giảm nhẹ để tòa xem xét nhưng phải hỏi tới lần thứ ba thì bà mới nghe được vì bà nặng tai. Bà trả lời xin giảm nhẹ để Mười sớm trở về chăm sóc cho bà vì bà chẳng còn sống được bao lâu và vợ con Mười, gia đình bà không còn ai, chỉ có Mười sống chung với bà, Mười đi tù căn nhà trở nên hiu quạnh lắm.

Tương tự, bị cáo Mười cũng nói xin giảm nhẹ để sớm trở về lo cho vợ con và nuôi mẹ. Tòa vặn: Từ trước tới giờ bị cáo có nuôi mẹ ngày nào đâu, bị cáo còn chưa thực hiện xong phần dân sự cho người bị hại của bản án trước, phạm tội lần này là tái phạm nguy hiểm. Rằng cấp sơ thẩm xử bị cáo dưới khung hình phạt là đã quá nhẹ. Lúc này Mười chỉ biết cúi đầu im lặng.

Khi tòa vào nghị án, bà Chức nằm dài trên băng ghế của phòng xử. Có lẽ phiên tòa một lần nữa gợi lên sự quặn đau xé lòng, không gì có thể chữa lành vết thương của người mẹ. Cuối cùng, tòa tuyên y án sơ thẩm vì không có lý do nào để giảm án cho bị cáo. Tòa tuyên án xong, phải một lúc sau người mẹ mới hồi dương ngồi dậy nuốt nước mắt vào trong rồi thẫn thờ rời khỏi phòng xử án giữa tiết trời mưa phùn lạnh lẽo.

Chị thương tích, em vào tù

Ở một phiên xử khác tại TAND TP.HCM cũng có một người mẹ già ngồi mân mê tấm ảnh của một bé gái và nói “lâu lắm rồi nó không gặp con, chắc nó nhớ lắm”. Bà mẹ đó là Huỳnh Thị Mừng, mẹ của bị cáo Dương Minh Đỉnh và cũng là mẹ của người bị hại - con gái bà. Đứa bé trong ảnh (sáu tuổi) là con của bị cáo, bà Mừng mang theo để con trai nhìn ảnh cháu cho đỡ nhớ.

Bà Mừng kể sau khi Đỉnh bị bắt hai tháng, con dâu bà vội vã đi lấy chồng khác. Hai đứa con của Đỉnh đứa lớn thì ở với bà, đứa nhỏ thì theo mẹ. “Mỗi lần về thăm nội, vừa mở cửa bước vào là nó hỏi ngay ba đâu rồi hả nội. Nghe mà đứt ruột! Chỉ mong thằng Đỉnh được giảm án để về với con!” - bà nói.

Theo hồ sơ, Đỉnh và chị gái tên C. (đã có gia đình) sống cùng nhà. Đỉnh chạy xe ôm, còn chị C. buôn bán ngay tại nhà đang ở. Ngày 4-3, đi làm về, thấy đồ hàng của chị bày ngổn ngang trong nhà, không có chỗ để xe nên hai chị em cãi nhau. Và dù hàng xóm đã can ngăn nhưng sau đó chị C. còn gọi con rể qua đánh em trai. May mà Đỉnh đã bỏ đi. Đến chiều, Đỉnh về nhà cầm theo con dao và hỏi chị C.: “Tại sao kêu con rể sang đánh tui?”. Chị C. trả lời: “Đừng có kiếm chuyện nữa!”. Bất ngờ Đỉnh cầm dao chém vào má chị C. gây thương tích 18%. Sau đó Đỉnh bị khởi tố, bắt giam và bị tòa sơ thẩm xử ba năm tù về tội cố ý gây thương tích.

Tại tòa phúc thẩm, mắt bà Mừng đỏ hoe. Bà cho biết mình có cả thảy 15 người con nhưng tám người đã chết vì bệnh tật và tai nạn giao thông. Bảy người còn lại đều sống trong căn nhà do ông bà để lại. Cả bảy gia đình phải sinh hoạt trong một căn nhà nên rất chật chội, chị C. lại buôn bán nên càng chật hơn. “Mấy đứa kia nhường cho nó mặt bằng để buôn bán, đáng lẽ nó phải biết điều một tí. Đằng này suốt ngày nó cứ la om sòm. Hôm nó bị thằng Đỉnh làm bị thương, tui và mấy đứa chị gom tiền lại đưa cho nó 50 triệu đồng để chữa trị vết thương và bảo đừng tố cáo, dù thế nào em nó cũng trót dại, nó còn đi làm để nuôi con. Vậy mà nó vẫn nỡ lòng tố cáo…”.

Tòa nhận định dù chị C. có làm đơn bãi nại nhưng bị cáo dùng dao gây thương tích cho chị gái mình là tình tiết tăng nặng nên tòa không thể giảm án. Nghe thế, bà Mừng nhìn con, khóc: “Sao tui đưa cho nó 50 triệu đồng rồi mà nó không báo cho tòa biết để thằng em được giảm án? Nó hứa với tui rồi mà…”. Bà thở dài não nề và đưa mắt nhìn theo chiếc xe tù khuất bóng.

HOÀNG VĂN - NGỌC THÂN

Tôi ghét những cánh tay giơ lên

Tôi ghét những cánh tay giơ lên

Ngày nay chuyện bốn phương tám hướng gì cũng loan truyền chóng mặt. Ngoài một rừng cơ quan báo chí chuyên nghiệp thì giới đưa tin dạo còn nhiều gấp vạn lần.
Vinh danh kỳ 29: Bảng vàng về với Đắk Lắk

Vinh danh kỳ 29: Bảng vàng về với Đắk Lắk

(PL)- Số lượng bạn đọc ở Đắk Lắk đã từng được trúng giải À Ra Thế khá nhiều, tuy nhiên đây là lần đầu tiên bảng vàng xướng tên một bạn đọc ở địa phương này, đồng thời Bình Phước vẫn luôn giữ “áp đảo” các vị trí còn lại.