Người thoát chết vụ 11/9 kể về ngày định mệnh

Người thoát chết vụ 11/9 kể về ngày định mệnh ảnh 1

George Sleigh ngày 11/9/2001

Máu dính khắp người nhưng không chịu khuất phục, George Sleigh loạng choạng bước qua một đám bụi nghẹt thở, nắm chặt chiếc cặp đựng tài liệu.

Kiến trúc sư người Anh này đã thoát một cách kỳ diệu ra khỏi văn phòng của ông sau khi bất lực chứng kiến chuyến bay số hiệu 11 của American Airlines đâm vào Tòa tháp Bắc phía trên ông. 

George mất 50 phút mới trèo xuống được cầu thang từ văn phòng trên tầng thứ 91 của ông - và ông run bắn người khi nhớ lại cảnh không một ai ở cao hơn mình sống sót sau vụ khủng bố. 

Mười năm trôi qua và giờ đây người ông 73 tuổi này đang tận hưởng từng ngày may mắn của mình. "Tôi đã nghĩ mình sẽ chết", ông kể lại. 

George cho biết, ông vẫn giữ chiếc cặp ngày nào, vật đã theo ông suốt hành trình tới nơi an toàn - và nói chiếc cặp này có thể đã cứu mạng ông. "Khi chúng tôi lau chùi chiếc cặp, chúng tôi phát hiện ra một số vết cắt trên nó", ông nói. "Kính vỡ đã văng vào chiếc cặp chứ không văng vào tôi", ông cho hay.

Người thoát chết vụ 11/9 kể về ngày định mệnh ảnh 2

George Sleigh ngày nay.

George còn nhớ rất rõ từng chi tiết nhỏ nhất của ngày định mệnh đó. Ông rời nhà ở New Jersey và hướng tới Trung tâm Thương mại Thế giới, nơi ông làm việc cho American Bureau of Shipping. Văn phòng tĩnh lặng bất thường bởi vì đa số các nhân viên đã được điều tới Houston, Texas, chỉ còn 25 người ở New York. Nhưng văn phòng sắp bị nghiền nát trong nỗi kinh hoàng vượt quá sức tưởng tượng. 

"Điều đầu tiên tôi nhớ là tiếng ồn - tiếng gầm của máy bay. Tôi xoay quanh trên chiếc ghế của mình và thấy máy bay ở bên ngoài, cách khoảng 8m phía trên. Nó nghiêng đi một chút trước khi đâm vào tòa nhà ở chính phía mà tôi đang ngồi".  

"Tôi nhìn thấy phần thấp hơn của máy bay. Tôi chỉ biết che đầu và cầu nguyện. Cả văn phòng sập xuống xung quanh tôi. Nhưng không lửa, không khói và tất cả cửa sổ ở tầng tôi còn nguyên. Máy bay có thể đã đâm vào khoảng 3-4 tầng phía trên tôi. Tôi cảm thấy tác động đối với tòa nhà và trong lúc mọi thứ đổ xuống đầu thì tôi phải bò ra ngoài". 

"Thậm chí không có cửa sổ nào bị vỡ bên cạnh tôi khi trần nhà sập xuống. Tôi bò tới cầu thang. Hai cầu thang đều bị khóa nhưng một cái thì ổn - nó bị khóa nhẹ và chúng tôi xoay xở được để đi qua đống đổ vỡ. Lúc đó tôi đã 63 tuổi nhưng còn khỏe và đi bộ tốt xuống cầu thang. 

"Tôi đang tìm đường ra khỏi tòa nhà thì nghe thấy một tiếng nổ lớn. Sau đó tôi biết Tháp Nam của tòa nhà bị sập. Khi bước ra cầu thang, tôi thấy cảnh tàn phá thật khủng khiếp - trông giống như chiến trường. Tôi chạy hết sức có thể và rồi thấy mình chìm trong một đám bụi. Tôi nghĩ mình sắp chết. Tiếng nổ ngay cạnh tôi. Chỉ có 3 chúng tôi và chúng tôi nằm trong số những người cuối cùng ra được".

"Một sĩ quan cảnh sát nhìn thấy tôi và phát hiện tôi bị chảy máu ở chân phải. Anh ấy đưa tôi đến một xe cứu thương. Tôi thật may mắn vì còn sống. Tôi rất vui khi tôi vẫn còn ở đây".

Con trai của George Sleigh là Stephen nhớ lại: "Ở London, tôi khóc cả buổi sáng khi giở báo ra và nhìn thấy ảnh của cha cùng hai người đàn ông khác. Họ trong như chiến binh xuất hiện trên chiến trường, đầy máu me, bụi bặm, nhọ nồi và nước từ ống lửa".

Hai tháng sau vụ tấn công, George có một cuộc đoàn tụ gia đình cảm động ở quê nhà Gateshead thuộc Tyne & Wear.

George - người cũng thoát khỏi bàn tay tử thần khi ông ở tầng 106 thuộc Tháp Nam của Trung tâm Thương mại Thế giới trong vụ đánh bom năm 1993 - đã vượt qua nỗi kinh hoàng của thảm kịch 11/9 một cách kinh ngạc. 

"Tôi không bị ác mộng hay ám ảnh gì cả. Nhưng hàng ngày tôi luôn nghĩ đến vụ tấn công". 

George, người về hưu ở Ohio cách đây 8 năm, giờ đây thường kể lại trải nghiệm của mình tại các trường học để đảm bảo các thế hệ mới ý thức rõ về những hành động tàn bạo.

Theo Thanh Hảo(VNN / Mirror)

Trung Đông: Kẻ cười, người khóc vì xung đột Ukraine

Trung Đông: Kẻ cười, người khóc vì xung đột Ukraine

(PLO)- Cuộc xung đột ở Ukraine đã có tác động lớn đối với toàn bộ khu vực Trung Đông. Trong khi một số quốc gia thu được nhiều lợi ích kinh tế, một số khác lại lâm vào tình trạng khủng hoảng khiến người dân ngày càng khổ sở hơn.