Trước đó, tháng 8-2013, TAND TP.HCM xử sơ thẩm đã bác yêu cầu của bà L. và bà kháng cáo.

TAND Cấp cao tại TP.HCM đã chấp nhận kháng cáo của bà L., sửa bản án sơ thẩm, hủy cả hai quyết định nói trên với lý do phía ủy ban giải quyết tranh chấp trái thẩm quyền (đất tranh chấp đã có giấy tờ). Cạnh đó, quyết định giải quyết khiếu nại lần hai của chủ tịch UBND TP trực tiếp sửa đổi quyết định giải quyết lần đầu của chủ tịch UBND quận Bình Thạnh là không đúng thẩm quyền theo điểm g khoản 2 Điều 45 Luật Khiếu nại, Tố cáo 1998 (sửa đổi năm 2005). Điều khoản này quy định: “Trường hợp khiếu nại là đúng hoặc đúng một phần thì yêu cầu người có quyết định hành chính, hành vi hành chính bị khiếu nại sửa đổi, hủy bỏ một phần hay toàn bộ quyết định hành chính, chấm dứt hành vi hành chính bị khiếu nại”.

Thực tế, nhiều trường hợp chủ tịch UBND cấp tỉnh khi giải quyết khiếu nại lần hai đã sửa đổi quyết định giải quyết lần đầu của chủ tịch UBND cấp huyện. Trong khi đó cả Luật Khiếu nại, Tố cáo cũ lẫn Luật Khiếu nại 2011 đều quy định chủ tịch UBND cấp tỉnh có thẩm quyền này khi giải quyết khiếu nại lần đầu. Còn khi giải quyết khiếu nại lần hai, nếu thấy đương sự khiếu nại đúng thì chủ tịch UBND cấp tỉnh không trực tiếp sửa đổi quyết định bị khiếu nại mà ra quyết định công nhận việc khiếu nại là đúng và yêu cầu chủ tịch UBND cấp huyện sửa đổi, hủy bỏ một phần hay toàn bộ quyết định bị khiếu nại.

Được biết trước nhầm lẫn về thẩm quyền nói trên của nhiều ủy ban cũng như sơ sót của nhiều tòa sơ thẩm, VKSND Cấp cao tại TP.HCM đã có thông báo rút kinh nghiệm chung đến VKS các địa phương.