(PL)- Trong đơn ly hôn, anh T. ở huyện Thạnh Phú (Bến Tre) trình bày rằng năm 2005, anh và chị B. tổ chức đám cưới nhưng đến năm 2007 mới đi đăng ký kết hôn. Cũng trong năm đó, hai người có với nhau một đứa con gái.

Vợ chồng chung sống hạnh phúc được vài năm thì phát sinh mâu thuẫn trong việc chi tiêu tiền bạc. Anh cho rằng chị có “quỹ đen”, chưa kể chị luôn có thái độ không tôn trọng cha mẹ chồng. Hai bên đã rất nhiều lần hàn gắn nhưng không đạt kết quả. Anh thấy tình cảm vợ chồng với chị không còn nữa nên yêu cầu được ly hôn.

Anh T. yêu cầu được nuôi con chung, không yêu cầu chị cấp dưỡng. Về tài sản chung, anh yêu cầu được sử dụng căn nhà có giá trị gần 160 triệu đồng. Anh đồng ý trả cho chị một nửa giá trị căn nhà. Đối với phần đất có diện tích hơn 205 m2 là đất của cha mẹ anh nên anh không đồng ý chia theo yêu cầu của chị.

Ra tòa, chị B. đồng ý ly hôn nhưng yêu cầu được nuôi con chung, không cần anh T. phải cấp dưỡng. Về tài sản chung, chị trình bày năm 2011, anh chị được cha mẹ chồng cho phần đất trên để vợ chồng cất nhà. Dù việc tặng cho không làm giấy tờ nhưng từ đó đến nay anh chị đã cất nhà ở ổn định, không có ai tranh chấp nên đây là tài sản chung của vợ chồng. Dù vậy, chị yêu cầu được nhận đất (được định giá hơn 123 triệu đồng) và sẽ hoàn lại toàn bộ giá trị đất cho cha mẹ chồng.

Xử sơ thẩm, TAND huyện Thạnh Phú công nhận việc thuận tình ly hôn giữa hai anh chị, giao cho chị nuôi con chung, anh không phải cấp dưỡng. Về tài sản chung, tòa bác yêu cầu được sử dụng hơn 205 m2 đất của chị, buộc chị giao căn nhà cho anh và anh có nghĩa vụ trả lại cho chị gần 80 triệu đồng.

Chị B. kháng cáo yêu cầu được sở hữu nhà và sử dụng toàn bộ hơn 220 m2 đất cùng tài sản trên đất, chị sẽ hoàn lại toàn bộ giá trị đất.

Xử phúc thẩm mới đây, TAND tỉnh Bến Tre đã bác kháng cáo của chị B., nhận định căn nhà là tài sản chung của anh chị. Căn nhà nằm trên phần đất do cha mẹ anh đứng tên. Vấn đề này được các bên thừa nhận. Chị nại rằng chị nuôi con nhưng ra đi không có nơi ở nào khác nên yêu cầu được sở hữu, sử dụng nhà và đất, chị sẽ hoàn trả giá trị cho anh và cha mẹ anh. Tuy nhiên, yêu cầu của chị không đủ cơ sở để chấp nhận. Bởi lẽ quá trình giải quyết, cha mẹ anh cho rằng chỉ cho anh ở tạm trên đất chứ không cho luôn. Tại tòa phúc thẩm, chị cũng không có chứng cứ chứng minh anh chị được tặng cho đất.

Ngoài ra, cha mẹ anh cương quyết không cho chị tiếp tục ở trên đất của ông bà vì giữa chị và gia đình ông bà đã xảy ra mâu thuẫn do chị không tôn trọng ông bà, có nhiều lời lẽ xúc phạm ông bà. Vì lẽ đó, việc tòa sơ thẩm tuyên giao căn nhà cho anh quản lý sử dụng; anh có nghĩa vụ hoàn trả giá 1/2 giá trị căn nhà cho chị là phù hợp.

THU GIANG