Rắc rối vụ chậm trả nợ bị truy tố
(PL)- Tòa hoãn xử để bổ sung ba vấn đề, trong đó làm rõ ý chí của chủ nợ khi viết thỏa thuận để bị cáo cấn trừ nợ.

Ngày 9-6, TAND tỉnh An Giang đã xử sơ thẩm lần hai vụ Nguyễn Tấn Khoa bị truy tố về tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản. Nhưng sau một ngày xét hỏi, HĐXX đã quyết định trả hồ sơ để điều tra bổ sung.

Ba vấn đề tòa yêu cầu làm rõ là các tài sản đang bị kê biên chưa được định giá để xem có tương xứng với số nợ hay không; chưa biết ý chí của vợ chồng chủ nợ D. thế nào khi ký vào thỏa thuận do bị cáo viết về đưa tài sản của bị cáo để trừ nợ; việc bị cáo vay tiền ông Q. xảy ra ở Đồng Tháp, do đó có tranh chấp về lãnh thổ xét xử.

Như đã phản ánh, từ năm 2010 đến 2013, bị cáo cần tiền thu mua lúa nếp nên đã vay của ba người tổng cộng hơn 10 tỉ đồng, lãi suất 2,5%-3%/tháng. Bán hết số nếp trong kho được hơn 4 tỉ đồng, bị cáo không trả cho ba người mà lại trả cho người khác và ngân hàng. Còn 1,25 tỉ đồng bị cáo gửi ngân hàng. Bị đòi nợ, bị cáo lập hợp đồng mua bán giả rằng có bán lô hàng trị giá hơn 8 tỉ đồng cho một người tên Trí nhưng chưa nhận tiền. Quá trình điều tra và tại các phiên tòa, bị cáo thừa nhận do làm ăn thua lỗ nên chậm trả nợ.

Rắc rối vụ chậm trả nợ bị truy tố - ảnh 1
Bị cáo Khoa tại tòa. Ảnh: LOAN LƯƠNG

Bị cáo từng bị TAND tỉnh An Giang xử 15 năm tù và buộc bồi thường cho các bị hại. Khoa kháng cáo, những người bị hại cũng kháng cáo yêu cầu tăng nặng hình phạt và xử lý hình sự đối với vợ bị cáo. Tháng 5-2016, TAND Cấp cao tại TP.HCM xét xử phúc thẩm đã hủy án để điều tra, xét xử lại vì xác định thiếu tư cách người bị hại…

Tại phiên tòa này, bị cáo khai do bị đòi nợ rát quá, không kịp xoay xở nên phải lập hợp đồng mua bán giả. Bị cáo làm vậy là để đối phó nhằm có thời gian giãn nợ. Trước khi bị khởi tố, bị cáo đã thừa nhận hành vi này và mang hai nhà kho, đất trồng mai và đất thổ cư đi gán nợ cho khoản vay và được ông D. đồng ý…

Chủ tọa nêu ngày 27-1-2014, các bên ngồi lại và xác nhận số nợ mới là 7,4 tỉ đồng. Lần này, bị cáo đưa ra hợp đồng giả thể hiện có bán lô hàng trị giá hơn 8 tỉ đồng. Sau khi tố cáo thì ngày 23-2-2014, chủ nợ D. đã ký vào tờ “xác nhận nợ và đưa tài sản gán nợ để giãn thời gian trả nợ” do bị cáo viết. Sau đó hai bên thống nhất lập và ký biên bản có nội dung “chúng tôi đã bàn bạc và đi đến kết luận”…

Đại diện cho ông D. tại tòa cũng thừa nhận sự việc như chủ tọa nêu. Theo đó, sở dĩ ông D. ký vào thỏa thuận là đồng ý việc bị cáo có số tài sản ấy chứ không phải đồng ý sẽ nhận tài sản trừ nợ. Ông D. cũng không giữ giấy tờ vì thấy tài sản không đủ để trả khoản nợ 7,4 tỉ đồng. Việc bị cáo sang tên đất cho con là nhằm tẩu tán tài sản…

Bị cáo nói: “Tôi là người có trách nhiệm vì thời điểm đó đã nhận lỗi với chủ nợ, đem giấy tờ tài sản đến gán nợ để được giãn nợ. Việc sang tên đất cho con trai do đất là thừa kế của gia đình…”.

Mở mắt ra là chịu 10 triệu đồng tiền lãi

Ba chủ nợ được xác định là người bị hại gồm ông Q., ông B. và ông D. Bị cáo vay theo hình thức tín chấp, có lập khế ước, ghi rõ các khoản như tiền vay, tiền lãi, hạn trả. Chủ nợ Q. cho bị cáo vay 1,5 tỉ đồng, đã đóng lãi khoảng 1,2 tỉ đồng. Chủ nợ B. cho bị cáo vay 2 tỉ đồng. Hai khoản vay này hằng tháng bị cáo đóng lãi khoảng 70 triệu đồng. Chủ nợ thứ ba là ông D. cho vay 7,2 tỉ đồng, trung bình một ngày bị cáo phải trả 8 triệu đồng tiền lãi.

PHƯƠNG LOAN - YẾN LƯƠNG