HĐXX nhận định bị cáo mượn 65 triệu đồng của bị hại và việc trả nợ được đảm bảo bằng các tài sản cầm cố. Ba chiếc xe trong trường hợp này không phải đối tượng để bị cáo lừa đảo mà chỉ là tài sản đảm bảo trả nợ. Việc bị cáo lấy ba chiếc xe ra nói để bán trả nợ nhưng không trả chính là thủ đoạn gian dối của tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản. Tòa án cấp sơ thẩm xử bị cáo tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản là không đúng. Do khung hình phạt của hai tội bằng nhau nên cần điều chỉnh tội danh bị cáo cho phù hợp dù không có kháng cáo, kháng nghị. Bị cáo đã khắc phục hậu quả, bị hại có đơn bãi nại và mức hình phạt mà cấp sơ thẩm tuyên là hợp lý nên tòa giữ nguyên.

Theo hồ sơ, đầu năm 2011, Thúy đem ba xe máy cầm cố cho chị NTMN để vay 65 triệu đồng. Do không có tiền trả nợ, Thúy nhiều lần đến nhà chị N. nói dối cho mượn lại ba xe máy để bán lấy tiền trả cho chị. Tin tưởng, đầu tiên chị N. giao hai xe cho Thúy. Thúy bán một chiếc, lấy tiền tiêu xài hết, một chiếc Thúy trả lại cho chồng (đã ly hôn). Tiếp đó, Thúy lại sang mượn lại chiếc xe thứ ba, đồng thời đưa lại cho chị N. một túi nữ trang (một đôi bông tai, hai chiếc nhẫn, một sợi dây chuyền và một lắc đeo tay) nói là vàng trắng. Lần này, Thúy cũng bán xe lấy tiền tiêu xài. Chị N. phát hiện Thúy bán xe nhưng không trả nợ nên đem túi nữ trang của Thúy đến tiệm vàng kiểm tra thì phát hiện không phải là vàng trắng mà là bạc nên chị N. báo công an.

NHẪN NAM