Theo hồ sơ, trên cơ sở mai mối và được sự sắp đặt của gia đình hai bên, năm 2004 anh M. và chị P. xác lập quan hệ vợ chồng. Thời gian đầu hai vợ chồng sống với nhau rất hạnh phúc và có với nhau một con chung. Tuy nhiên, đến đầu năm 2013, do anh M. thay đổi tính tình, thường xuyên chửi mắng, đánh đập chị P. nên chị đã về nhà cha mẹ ruột sống từ đó đến nay.

Giữa năm 2017, chị P. quyết định nộp đơn khởi kiện xin ly hôn với anh M. tại TAND huyện Cái Bè (Tiền Giang). Trong quá trình tòa giải quyết vụ án, mặc dù đã được tòa triệu tập hợp lệ nhiều lần nhưng anh M. vẫn cố tình vắng mặt không có lý do. Đến ngày 21-8-2017, anh M. nộp đơn xin vắng mặt, cho biết không có ý kiến gì về việc chị P. xin ly hôn.

Trên cơ sở các tài liệu, chứng cứ có trong hồ sơ, TAND huyện Cái Bè đã xét xử vắng mặt đối với anh M. và tuyên chấp nhận yêu cầu khởi kiện của chị P., cho chị được ly hôn với anh M. chị được quyền nuôi con chung và anh M. phải có nghĩa vụ cấp dưỡng nuôi con chung mỗi tháng 800.000 đồng.

Sau đó, ngày 15-9-2017, anh M. có đơn kháng cáo đối với bản án sơ thẩm, đề nghị cấp phúc thẩm sửa án sơ thẩm theo hướng không chấp nhận cho anh và chị P. ly hôn.

Tại phiên xử phúc thẩm mới đây của TAND tỉnh Tiền Giang, HĐXX nhận định mâu thuẫn giữa anh M. và chị P. đã phát sinh gay gắt do anh M. có hành vi bạo lực gia đình với chị P. (anh M. thừa nhận nhiều lần đánh vợ tại phiên tòa phúc thẩm). Chị P. ly thân với anh M. từ năm 2013 đến nay, tình cảm vợ chồng giữa hai người không được duy trì, mục đích hôn nhân không đạt được. Tòa sơ thẩm xét xử chấp nhận yêu cầu của chị P., cho chị ly hôn với anh M. là có cơ sở. Hơn nữa, anh M. không đồng ý ly hôn với chị P. nhưng lại không đưa ra được giải pháp để hai người hàn gắn, đoàn tụ. Từ đó, HĐXX tuyên giữ nguyên bản án sơ thẩm.