Do có hai người khác nợ bà R. hơn 30 triệu đồng nên theo yêu cầu của bà R., họ đã đến gặp bà H. để trả nợ thay cho bà R. hơn 30 triệu đồng này. Số tiền còn lại hơn 50 triệu đồng bà R. không chịu trả nên bà H. kiện bà R. ra tòa để đòi nợ.

Phía bà R. thì cho rằng bà có vay của ngân hàng 70 triệu đồng để làm ăn. Ngay sau đó, tự dưng bà H. đến nói trả giúp tiền vay của ngân hàng chứ bà không nhờ vả gì. Với lại, mặc dù bà có ký vay nợ của bà H. nhưng chỉ thừa nhận và đồng ý trả nợ gốc chứ không trả lãi. 

Sơ thẩm vụ án hồi tháng 8-2008, TAND quận Bình Thủy (TP Cần Thơ) buộc bà R. phải trả cho bà H. hơn 50 triệu đồng cùng tiền lãi suất theo quy định của pháp luật.

Tháng 10-2008, TAND TP Cần Thơ xử phúc thẩm vụ án và giữ nguyên bản án sơ thẩm. Cấp phúc thẩm cho rằng việc bà R. vay tiền của bà H. là có thật vì bà R. có ký tên vào hợp đồng vay tiền. Trong quá trình vay, bà R. có trả một phần vốn và lãi cho bà H. có người chứng kiến. Do đó, bà R. phải tiếp tục trả cả vốn và lãi cho bà H.

Kinh nghiệm pháp lý

Khoản 5 Điều 474 Bộ luật Dân sự năm 2005 quy định: “Trong trường hợp vay có lãi mà khi đến hạn bên vay không trả hoặc trả không đầy đủ thì bên vay phải trả lãi trên nợ gốc và lãi nợ quá hạn theo lãi suất cơ bản do Ngân hàng Nhà nước công bố tương ứng với thời hạn vay tại thời điểm trả nợ”. Do đó, bà R. phải có nghĩa vụ trả cả tiền gốc và lãi cho bà H.


VĂN ĐOÀN

(Nguyệt san Pháp Luật TP.HCM tháng 9-2009)