(PL)- Ngày 24-9, TAND tỉnh Long An xử phúc thẩm vụ án ly hôn giữa nguyên đơn là ông Võ Ngọc Th. (32 tuổi, ngụ thị trấn Tầm Vu, huyện Châu Thành) với bị đơn là bà Nguyễn Thị Thu H.

Trước đó, TAND huyện Châu Thành xử cho cả hai được ly hôn nhưng sau đó bị đơn kháng cáo yêu cầu tăng tiền cấp dưỡng.

Bà H. trình bày bà làm kế toán cho một công ty tư nhân ở TP.HCM với thu nhập khoảng 3 triệu đồng/tháng. Trong khi đó, ông Th. làm nghề lái xe container thu nhập mỗi tháng cả chục triệu đồng. Bé H. (là con chung của bà với ông Th.) bản tính nhút nhát, lại không được cha chăm sóc, gần gũi thường xuyên nên từ năm ba tuổi đã bị rối loạn tâm thần. Mỗi tháng bà phải tốn hơn 1,5 triệu đồng để chữa bệnh cho con. Vì vậy, bà yêu cầu ông Th. phải cấp dưỡng mỗi tháng hơn 3 triệu đồng để bà nuôi dạy và chữa bệnh cho con.

Tại tòa sơ thẩm, ông Th. khai thu nhập thấp, mỗi tháng khoảng 3 triệu đồng nên đề nghị được cấp dưỡng mỗi tháng bằng 1/2 mức lương tối thiểu do Nhà nước quy định, tức 575.000 đồng. Cấp sơ thẩm đã không thu thập chứng cứ để xem lời khai của ông Th. về thu nhập có đúng hay không mà lại tuyên luôn mức cấp dưỡng như đề xuất của ông Th.

Trước khi xử phúc thẩm, TAND tỉnh Long An đã yêu cầu các cơ quan thuế và công ty nơi ông Th. làm việc cung cấp bảng lương và thu nhập. Kết quả là thu nhập bình quân của ông Th. gần 8 triệu đồng, tháng cao nhất khoảng 10 triệu đồng.

Tại phiên xử phúc thẩm, tòa hỏi ông Th. rằng với số tiền 575.000 đồng có đủ để nuôi một đứa bé sáu tuổi không. Ông Th. trả lời “không thể”. Tuy nhiên, khi tòa và luật sư đề nghị tăng thêm tiền cấp dưỡng, ông Th. chẳng những không đồng ý mà còn cho rằng: “Cấp dưỡng nhiều nhưng chưa chắc tiền đã đến được tay con”.

Cuối cùng, tòa phúc thẩm nhận định án sơ thẩm tuyên số tiền cấp dưỡng quá ít, không đủ cho nhu cầu vật chất lẫn tinh thần, ăn học và chữa bệnh của cháu H. Tòa tuyên buộc ông Th. phải cấp dưỡng nuôi con mỗi tháng 1,5 triệu đồng cho đến khi cháu 18 tuổi.

HOÀNG NAM