Sau đó, ông H. đã đặt cọc trước cho vợ chồng bà U. hơn 300 triệu đồng nhưng vợ chồng bà U. không chịu làm thủ tục giao nhà. Do đó, ông H. kiện yêu cầu vợ chồng bà U. phải trả lại tiền cọc và tiền phạt cọc hơn 300 triệu đồng.

Bà U. khai có vay của ông H. hơn 300 triệu đồng với lãi suất cao. Sau đó bà làm hợp đồng bán nhà cho ông H. với giá 500 triệu đồng. Sau khi cấn trừ các khoản nợ thì ông H. nợ lại vợ chồng bà 160 triệu đồng. Thế nhưng ông H. không giao tiền đúng hạn. Bà U. yêu cầu tòa tuyên hủy hợp đồng mua bán nhà.

Bản án dân sự sơ thẩm của TAND thị xã Tân An (nay là thành phố Tân An) tuyên hủy hợp đồng mua bán nhà giữa ông H. và vợ chồng bà U. Cấp sơ thẩm buộc bà U. phải trả cho ông H. hơn 300 triệu đồng.

Bản án phúc thẩm của TAND tỉnh Long An giữ nguyên bản án sơ thẩm. Cấp phúc thẩm tuyên hủy hợp đồng mua bán nhà giữa ông H. và vợ chồng bà U.

Theo cấp phúc thẩm, giấy mua bán nhà được lập năm 2006, cả hai bên mua và bán đều biết căn nhà này đang bị thế chấp ở ngân hàng nhưng vẫn mua bán mà không thể hiện ý chí của ngân hàng. Hơn nữa, hợp đồng mua bán nhà lại không được cơ quan có thẩm quyền chứng thực nên bị vô hiệu.

Kinh nghiệm pháp lý: Điều 450 Bộ luật Dân sự năm 2005 quy định: “Hợp đồng mua bán nhà ở phải được lập thành văn bản, có công chứng hoặc chứng thực, trừ trường hợp pháp luật có quy định khác”. Việc tuyên hủy hợp đồng mua bán giữa các bên là đúng.



VĂN ĐOÀN
(Nguyệt san Pháp Luật TP.HCM tháng 11-2009)