Như Pháp Luật TP.HCM từng thông tin, năm 2003, ông Khanh ký hợp đồng chuyển nhượng 10.000 m2 đất với Công ty TNHH Phú Mỹ với giá 2 tỉ đồng (ông Khanh đã trả trước 1,1 tỉ đồng). Hai tháng sau, khi thanh lý hợp đồng, ông Khanh và công ty hoán đổi 10.000 m2 đất trên thành 15.000 m2 đất khu công nghiệp theo hình thức thuê với thời hạn 48 năm. Năm 2005, công ty giao đất, ông Khanh liên hệ thanh toán nốt tiền và làm thủ tục thuê đất thì không được nên kiện ra tòa.

Vụ án sau đó trải qua bốn phiên tòa sơ, phúc thẩm, một phiên họp giám đốc thẩm. Ở phiên phúc thẩm (lần hai), TAND tỉnh Bình Dương đã tuyên giữ nguyên bản án sơ thẩm (lần hai). Theo đó, hợp đồng thanh lý giữa hai bên vô hiệu, Công ty Phú Mỹ phải trả cho ông Khanh 1,1 tỉ đồng và bồi thường hơn 6,6 tỉ đồng.

Trong quyết định giám đốc thẩm (lần hai), TAND Tối cao cho rằng hai cấp tòa sơ, phúc thẩm xác định thỏa thuận giữa ông Khanh và Công ty Phú Mỹ vô hiệu là có căn cứ. Thế nhưng việc căn cứ vào giá thuê đất sau khi có hạ tầng để tính thiệt hại và buộc Công ty Phú Mỹ bồi thường 50% thiệt hại là không đúng. Lẽ ra trong trường hợp này tòa áp dụng Điều 137 BLDS để giải quyết hợp đồng vô hiệu, buộc các bên hoàn trả cho nhau những gì đã nhận.

NGÂN NGA