Đi sâu vào chi tiết về 4 tháng ở Bồ Đào Nha của Công Vinh, chúng ta có thể viết thêm, nhưng cũng không nhiều hơn bao nhiêu. Ra sân với số lần chỉ đủ đếm các ngón tay (phần lớn thời gian ngồi ghế dự bị hoặc không được đăng ký), 1 lần đá chính, 1 lần vào thay người ở giải VĐQG, 2 lần đá chính ở các giải đấu phụ, ghi được 3 bàn thắng, 1 ở Cúp QG Bồ Đào Nha vào lưới đội hạng Ba, cú đúp gần nhất vào lưới đội bóng có chút tên tuổi Victoria Guimares nhưng lại là ở League Cup (tổ chức đá theo kiểu vùng miền).

Đêm ngày 21, rạng sáng ngày 22/12, Leixoes đá trận cuối cùng trong năm 2009. Đối thủ của họ là một đội bóng khá vô danh: Olhanense, và dù đá sân nhà nhưng Leixoes vẫn không thể làm gì hơn, chấp nhận trận đấu kết thúc với tỉ số 2-2. Điều đáng nói: Công Vinh không được ra sân vì anh không được đăng ký, một lần giống khá nhiều lần.  

Căn cứ vào bản hợp đồng 4 tháng, Công Vinh đã kết thúc cuộc phiêu lưu của riêng anh ở bóng đá Bồ Đào Nha. Anh không còn cơ hội nữa vì trận đấu tiếp theo của Leixoes gần nhất sẽ diễn ra ngày 2/1/2010 trong khuôn khổ League Cup, gặp Porto.  

Là lịch sử, đúng!

Ngày Công Vinh từ cầu thang máy bay đặt chân xuống mảnh đất Bồ Đào Nha, đã là lịch sử. Bóng đá Việt Nam từ bao năm qua mới chỉ có Công Vinh là người đầu tiên sang châu Âu chơi bóng. Kể cả khi người ta đã phải trả tiền cho Leixoes để họ tiếp nhận Công Vinh, kể cả khi ông Calisto đã cậy nhờ mối quen biết (Leixoes là CLB cũ của ông, HLV Mota là trợ lý cũ của ông) thì đó là điều vẫn rất đáng tự hào.  



Sự có mặt của Công Vinh ở Leixoes xứng đáng được coi là lịch sử, nhưng
còn dang dở chứ chưa trọn vẹn
 
Một CĐV người Malaysia trên một diễn đàn bóng đá khi hay tin Công Vinh chưa được đăng ký trong một trận đấu ở giải VĐQG Bồ Đào Nha, đã lên tiếng rằng: “Đó là người ta chưa biết về Công Vinh, chứ nếu biết kỹ, họ sẽ dùng và anh ta sẽ ghi bàn, vì tôi đã xem Vinh chơi bóng rồi”.

Nếu lời nhận xét trên kia là của một CĐV Việt Nam, có thể sẽ ít giá trị vì bị cho là do tình cảm chi phối, nhưng là của một CĐV trung lập thì khác. Nó cho thấy Công Vinh sang Bồ là một sự kiện ít nhiều vượt ra khỏi biên giới của BĐVN.

Khi Công Vinh ghi bàn vào lưới Casa Pia, đội bóng hạng Ba ở Cúp QG, đó cũng là lịch sử: cầu thủ Việt Nam đầu tiên ghi bàn ở châu Âu. Rồi thêm 2 bàn thắng nữa ở League Cup cho Leixoes.

Nếu coi Vinh đi học việc, bắt đầu từ những lớp thấp nhất abc, thì anh không phải xấu hổ với bất cứ ai ở trong lớp học ấy, nếu không muốn nói anh là học sinh giỏi.

Nhưng dang dở!

Vinh ngồi ghế dự bị và cả ngồi ở nhà hoặc trên khán đài xem Leixoes đá ở giải VĐQG, mặt trận then chốt của đội bóng, nhiều hơn so với thi đấu. Những người kỳ vọng ở Vinh và cá nhân anh có lẽ không trông chờ điều này.  
Vinh chưa ghi được bàn thắng nào ở giải VĐQG Bồ Đào Nha, đấu trường khốc liệt hơn Cúp QG, League Cup rất nhiều. Thử thách khi đối đầu với các hậu vệ hàng đầu ở Bồ Đào Nha thế là anh chưa vượt qua.

Lịch sử như vậy chưa rực rỡ và chói sáng, mà nó chỉ mới dừng lại ở khía cạnh “đầu tiên”. Những mơ ước, kiểu như từ thành công của Vinh mà các CLB châu Âu để ý tới cầu thủ Việt Nam nhiều hơn, hay tự bản thân các cầu thủ Việt Nam tự tin hướng tới mục tiêu xuất ngoại, còn bỏ ngỏ.

Lịch sử để huy hoàng hơn có lẽ sẽ được giao phó cho những thế hệ cầu thủ sau Công Vinh, hay nếu là bản thân Công Vinh thì phải sau vài năm nữa với điều kiện: anh vẫn không ngừng tiến bộ!

Theo Phạm Tấn (TT&VH)