Sau đó bà L. được cơ quan chức năng xác nhận công ty này vẫn còn hoạt động tại địa chỉ trên, bản thân bà cũng thu thập các chứng cứ liên quan đến việc bị đơn vẫn tồn tại “i xì” ở đó từ 2007 đến cuối 2008. Thế nhưng ngày 20-2-2009, TAND quận Gò Vấp quyết định đình chỉ vụ án do không xác định được địa chỉ của bị đơn nên không đủ điều kiện khởi kiện.

Bà L. rất bức xúc vì “công ty vẫn tồn tại và hoạt động bình thường tại địa chỉ tôi cung cấp, hoặc là tòa quá vô tâm hoặc là thiếu trách nhiệm nên mới quyết định đình chỉ vụ án của tôi”. Chưa kể theo kết quả tìm hiểu của bà L. thì TAND quận Gò Vấp đang thụ lý vụ án khác mà Công ty K. là bị đơn cũng ở địa chỉ trên.

Ngay sau đó, ngày 12-3-2009, cũng chính TAND quận Gò Vấp có quyết định công nhận thỏa thuận thành giữa Công ty K. và nguyên đơn mới. Trong quyết định ghi rõ địa chỉ của Công ty K. là nơi mà bà L. đã cung cấp cho tòa.

Khi biết được sự việc thì do thời hạn kháng cáo đã hết nên bà L. chỉ còn cách “làm đơn khiếu nại về hành vi thiếu trách nhiệm của thẩm phán đã quyết định đình chỉ vụ án của tôi”.

Thế nhưng bà L. lại thở dài cho biết: “Cuối tháng 5-2009, TAND quận Gò Vấp có văn bản trả lời vì quyết định đình chỉ vụ án của bà đã có hiệu lực nên khi nào tìm được địa chỉ của bị đơn thì bà có quyền đề nghị tòa án giải quyết”.

Như vậy sau ba năm thì vụ kiện của bà L. lại quay về mốc khởi điểm.

NGUYÊN TRƯỜNG