Theo đơn khởi kiện của ông T., từ năm 2005 đế 2007, chủ tịch xã, trưởng công an xã, công an viên... của UBND xã An Quy thường xuyên mua chịu bia, bánh, xăng... của tiệm ông. Số nợ ngày một lớn, lên đến hơn 24 triệu đồng nhưng UBND xã không thanh toán, khi ông T. đòi thì lại cứ lần lữa là ngân sách xã đang thâm hụt.

Cuối năm 2007, UBND huyện Thạnh Phú đã thành lập đoàn thanh tra xử lý nợ của UBND xã An Quy. Ngoài khoản nợ quán ông T., xã còn “nợ như chúa chổm” nhiều nơi khác nên mất khả năng thanh toán. Dù vậy, tổ xử lý nợ cũng đề xuất hướng trả nợ cho ông T. là “phần chi tiếp khách nào xã không thuyết minh được thì cá nhân nào tiếp người đó trả, phần chi công việc chung hợp lệ đúng nội dung thì lấy ngân sách trả”.

Sau đó, nguyên chủ tịch xã thừa nhận cá nhân mình nợ ông T. hơn 5 triệu đồng và trả dần. Phía UBND xã An Quy cũng trả dần cho ông T. được 3 triệu đồng rồi ngưng ngang. Theo công văn của quyền chủ tịch xã trả lời cho ông T., xã đang xin UBND huyện hỗ trợ kinh phí trả một lần số nợ còn lại vì ngân sách xã đang gặp khó khăn. Thế nhưng chờ mãi không thấy UBND xã trả thêm được đồng nào nên ông T. đành phải khởi kiện.

N.TRƯỜNG