Theo cáo trạng, Minh sống không hôn thú với một phụ nữ. Trong thời gian làm việc ở một công ty bảo hiểm nước ngoài, Minh nảy sinh quan hệ tình cảm với Lập, người cùng làm cho một công ty bảo hiểm có chi nhánh ở huyện Sóc Sơn. Người phụ nữ sống với Minh phát hiện mối quan hệ trên nên nhờ ông Nguyễn Văn Chuốt, ở huyện Sóc Sơn, Hà Nội viết đơn tố cáo Minh đến công ty khiến anh này bị thôi việc một năm.

Hết thời gian kỷ luật, Minh trở lại công ty và được phân công vào chi nhánh do Lập làm Giám đốc. Nghe Lập tâm sự đã từng bị ông Chuốt kiện một lần khiến mất nghề giáo viên nên Minh và Lập bàn nhau “cho ông Chuốt một quả mìn”.


Bị cáo Minh và Lập tại phiên xử.

Minh đến nhà ông Chuốt vứt mìn vào sân gây ra tiếng nổ lớn. Lập xúi “còn quả nào thì ném cho nó sợ hẳn đi”. Hai ngày sau, Minh lại đến nhà ông Chuốt ném mìn và cũng gây ra tiếng nổ lớn. Hành vi của Minh được cơ quan điều tra xác định là nguy hiểm, nhưng rất may không xảy ra hậu quả nghiêm trọng. Tuy nhiên, chất nổ TNT do Minh sử dụng có thể gây chết người ở khoảng cách 1-2m nếu không có vật cản.

Vì lẽ đó, hành vi của Minh phạm vào hai tội: giết người và hủy hoại tài sản. HĐXX tuyên phạt bị cáo Minh 14 năm 6 tháng tù; bị cáo Lập bị phạt 12 năm 6 tháng tù cùng về tội danh trên.
 

Theo Nguyễn Hưng (CAND)