Thăm “lò” đào tạo hoa hậu ở Venezuela
Hầu hết những cô gái vào học ở trung tâm như tại Miss Venezuela đều có "chủ". Chủ của người đẹp là các hãng mỹ phẩm, thời trang danh tiếng, các hãng chế tạo xe hơi lừng lẫy, các hãng dược phẩm uy tín... Họ bỏ tiền ra đi săn lùng người đẹp về rồi đưa họ đi đào tạo.

Thấy chúng tôi vào, 28 người đẹp đang chăm chú nghe thầy giáo Jose Rafael giảng bài nở những nụ cười kiểu "hoa hậu" và tíu tít chào. Ông Jose Rafael cho chúng tôi tha hồ chụp ảnh trong lúc ông giảng bài. Đây là điều chưa từng có ở Miss Venezuela bởi lẽ, đã có một số nhà báo đến đây thì đều bị thu giữ máy ảnh từ ngoài. Quả thật, những cô gái đang tham dự khóa học chuẩn bị cho cuộc thi hoa hậu Venezuela khiến chúng tôi hoa cả mắt.

Bấy lâu nay nói đến Venezuela thì người ta nói đến 3 điều: Thứ nhất là một đất nước có một vị Tổng thống nổi tiếng là ông Hugo Chavez - người đã khiến mấy đời tổng thống Mỹ ăn không ngon ngủ không yên vì đã bị mất "sân sau" là khu vực Nam Mỹ. Thứ hai là một đất nước có trữ lượng dầu mỏ thuộc vào hàng lớn nhất thế giới; và thứ ba, đó là một "cường quốc" về hoa hậu.

Thầy Jose Rafael

Gọi Venezuela là một “cường quốc” về hoa hậu cũng không có gì là quá, bởi lẽ trong khoảng hơn chục năm trở lại đây đã có tới 6 người đẹp Venezuela được vinh danh Hoa hậu Thế giới, Hoa hậu Hoàn vũ. Đây là một kỷ lục mà chưa có quốc gia nào đạt được. Người ta thường nghĩ rằng để đạt được như vậy thì các cô gái Venezuela phải rất xinh đẹp. Vâng đúng thế, con gái Venezuela được coi là đẹp nhất ở vùng Nam Mỹ. Tuy nhiên, nếu chỉ đẹp không thì không thể đoạt được ngôi vị Hoa hậu Thế giới. Và thật may mắn cho chúng tôi  là đã được tận mắt thấy việc những người đẹp Venezuela được đào tạo thế nào.

Từ trước đến nay, trước hiện tượng Venezuela thường giành chiến thắng trong các cuộc thi hoa hậu không chỉ ở khu vực châu Mỹ mà còn trên thế giới thì người  ghen ghét đố kị  cho rằng, đào tạo hoa hậu đã trở thành một "ngành nghề", được áp dụng các "công nghệ hiện đại"  vào chăm sóc, chỉnh trang sắc đẹp. Chính quyền có những  kế hoạch, chính sách mang tính "chiến lược". Thậm chí việc đào tạo người đẹp trở thành Hoa hậu được coi là một "ngành kinh tế". Vì vậy, trên đất nước Venezuela có rất nhiều các "lò" đào tạo hoa hậu. Ở bang có "lò" đào tạo ở bang; tỉnh có "lò" đào tạo ở cấp tỉnh; và ở quốc gia có "lò" đào tạo hoa hậu ở  cấp quốc gia.

Rồi người ta còn thêu dệt rằng ở Venezuela, với ước muốn trở thành người mẫu, người đẹp, hoa hậu, nhiều cô gái sẵn sàng đi chỉnh sửa lại nhan sắc của mình bằng dao, kéo... Nào là gọt má, bơm ngực, chẻ môi, kéo mi mắt, rồi ghè hết cả hai hàm răng cha mẹ ban cho để lắp vào đó bộ răng "công nghiệp" trắng đến chói cả mắt... Nói tóm lại, về các người đẹp, không nhiều người tin rằng đó là vẻ đẹp tự nhiên trời phú, mà là có bàn tay của "nhân tạo".

Năm ngoái, trong một lần đến phỏng vấn ngài Đại sứ Venezuela tại Việt Nam. Khi chúng tôi hỏi rằng, bí quyết nào để Venezuela thường chiến thắng trong các cuộc thi Hoa hậu thì ông đại sứ cười mà rằng: "Vì con gái Venezuela rất đẹp, đẹp hơn... mức bình thường". Nhưng rồi ông thẳng thắn mà nói rằng đất nước ông  không tự hào lắm về các người đẹp đâu, và coi chuyện họ giành được vinh quang là... bình thường thôi! Đúng là cách nói của người chiến thắng.

Các mỹ nhân trong “lò” đào tạo hoa hậu

Người ta thêu dệt, thậm chí bôi bác việc đào tạo hoa hậu ở Venezuela, nhưng có một sự thực mà ai cũng biết, đặc biệt là cánh phóng viên, ấy là rất khó xách máy ảnh vào các "lò" luyện hoa hậu, nhất là ở một nơi danh tiếng như ở Miss Venezuela. Những trung tâm đào tạo hoa hậu thường được giữ bí mật một cách nghiêm ngặt, hầu như không có một phóng viên nào có thể vào được trung tâm để chụp ảnh, phỏng vấn hoặc gặp gỡ những người đẹp tại đó.

Chẳng phải những thầy cô giáo ở các trung tâm lo sợ lộ "công nghệ" mà cái chính là họ rất biết tác động của truyền thông đối với những người đẹp là như thế nào. Hơn nữa, hầu hết những cô gái vào học ở trung tâm như tại Miss Venezuela đều có "chủ". Chủ của người đẹp là các hãng mỹ phẩm, thời trang danh tiếng, các hãng chế tạo xe hơi lừng lẫy, các hãng dược phẩm uy tín... Họ bỏ tiền ra đi săn lùng người đẹp về rồi đưa họ đi đào tạo, vì thế không bao giờ họ muốn gương mặt của các cô gái mà họ kỳ vọng mang lại doanh thu cho hãng lại bị cũ nát trên mặt báo, trước khi thành danh.

Trong chuyến đi này, mặc dù trước đó cả chục ngày, tôi đã gửi thư cho anh Trần Thanh Huân, Đại sứ Việt Nam tại Venezuela, xin anh cố gắng thu xếp cho chúng tôi một chuyến vào thăm Miss Venezuela ở thủ đô Caracas. Sở dĩ tôi dám đề xuất như vậy bởi vì tôi biết sứ quán ta tại Venezuela có quan hệ tốt đẹp với nhiều cơ quan văn hóa của bạn, trong đó có Miss Venezuela. Và trung tâm này cũng dành cho Sứ quán Việt Nam tình cảm đặc biệt. Vì vậy, một số cuộc tiếp khách của Sứ quán Việt Nam tại Venezuela nhân ngày lễ lớn cũng đã có một số người đẹp tại trung tâm này đến  giúp đón tiếp khách.

Mong muốn là vậy, nhưng cũng biết chỉ là "một phần ngàn tia hy vọng". Nhưng thật bất  ngờ và cũng không biết bằng cách nào mà Đại sứ Trần Thanh Huân đã thu xếp cho chúng tôi một buổi làm việc, với thời gian không hạn chế tại Miss Venezuela và trước lúc tôi lên đường về nước chỉ có 7 tiếng đồng hồ.

Miss Venezuela nằm trên một quả đồi thấp ngay trung tâm thành phố Caracas, bên cạnh là Đài Truyền hình Venesion. Đây là một đài truyền hình danh tiếng của một nhà tỉ phú. Và nghe nói ông cũng là người giúp đỡ nhiều cho cuộc thi hoa hậu. Không chỉ là tài trợ bằng cách quảng bá hình ảnh cho các cô gái mà còn giúp đỡ về mặt vật chất nữa.

Người ra đón chúng tôi là ông Jose Rafael,  Phó giám đốc Miss Venezuela, đồng thời là giáo viên dạy nghệ thuật ứng xử và cách đối phó với báo chí. Đó là một người đàn ông tầm thước, có gương mặt hơi đượm vẻ phong trần và có bộ râu cuốn hút cùng ánh mắt linh hoạt,  thoắt sáng quắc nhưng lại thoắt u buồn... Tướng mạo cũng như phong cách của ông khiến tôi còn thấy "rung rinh" thì không hiểu với phụ nữ, ông là thỏi nam châm mạnh cỡ nào.

Ông nói với chúng tôi rằng ông đang bận giảng cho các người đẹp kinh nghiệm tránh sự xoi mói của phóng viên thì giờ lại có ngay một đoàn phóng viên đến. Thật  đúng là "họa vô đơn chí". Ông mời chúng tôi ngồi nghỉ một lát rồi sau đó sẽ lên lớp học, trực tiếp xem các người đẹp trong một buổi học và trao đổi kinh nghiệm.

Theo Nguyễn Như Phong (ANTG)