(PL)- Hàng triệu học sinh lại bước vào một năm học mới, lại cặm cụi với lượng kiến thức khổng lồ. Học sinh phổ thông ngoài văn, toán, ngoại ngữ sẽ phải học giải phẫu động vật, phương trình hóa học… 

Sinh viên đại học sẽ phải nghiên cứu môn đại cương, toán cao cấp, Hán Nôm, ngoài kiến thức chuyên môn.

12 năm học phổ thông + 4 năm học đại học = 16 năm tròn trĩnh, khoảng 1/4 cuộc đời, là chặng đường để đứa trẻ trở thành thanh niên. Sau chuỗi năm tháng đằng đẵng của lý thuyết chuyên môn ấy, mỗi người sẽ bước vào vòng quay kiếm tiền - đóng thuế thu nhập - trả chi phí cho bản thân, gia đình; càng thăng tiến, càng vất vả, càng trang trải nhiều hơn. Vòng quay ấy kéo dài đến tuổi nghỉ hưu, khi mỗi công chức, viên chức phải sống nhờ vào tiền bảo hiểm, lương hưu; đối mặt với nghịch lý càng coi nhẹ tiền bạc, càng phải chịu áp lực kinh tế.

Học thức trong nhà trường có ý nghĩa gì khi không ít người giàu phấn đấu vươn lên với quan điểm: Muốn giàu thì đừng đến trường? Liệu đó có là hành trang tối cần thiết khi không ít người trong nhóm nhân vật nổi tiếng, ảnh hưởng lớn trên thế giới như Bill Gates, Steve Jobs, Mark Zuckerberg, James Cameron… bỏ học giữa chừng?

Để tồn tại và phát triển, xã hội cần những nhà chuyên môn; nhưng để giàu có, tự do, con người cần sự thông minh tài chính. Trong thời đại thông tin, khi mọi thứ đều diễn ra với tốc độ kinh hoàng, cơ hội và thách thức biến đổi không ngừng, cuộc đời làm công nhận lương tưởng bình yên nhưng đầy bất ổn; cuộc sống kinh doanh, đầu tư tưởng mạo hiểm nhưng chứa đựng sự an toàn.

Nhà đầu tư vĩ đại nhất thế giới Warren Buffett từng đưa ra lời khuyên: “Hãy suy nghĩ cho tương lai lâu dài của mình nếu không muốn gặp rắc rối trong 10, thậm chí 30 năm sau”. Tương lai lâu dài ấy chính là kế hoạch tài chính chi tiết cho từng quãng thời gian ngắn. Mỗi cá nhân tự quản lý bản thân với công cụ là bản báo cáo tài chính, rõ thu-chi, tài sản-tiêu sản. Từng ngày nhìn vào bản báo cáo ấy như nhìn vào đơn thuốc để hiểu cơ thể tài chính của mình. Một kế hoạch tài chính chi tiết cũng chính là chặng đường biến thu nhập tiền lương, thay vì bị tiêu hết từng tháng, thành thu nhập thụ động như bất động sản và thu nhập đầu tư như cổ phiếu. Đó cũng là chặng đường giảm thiểu những thứ đắt đỏ, tăng chi phí nhưng bị nhầm lẫn là tài sản; tăng nguồn thu.

Câu nói “Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh” luôn đúng nhưng trong thời đại thông tin, mỗi người cần thêm chuyên môn thứ hai - kiến thức tài chính. Kiến thức tài chính không nên chỉ là trường đời, mà là kiến thức chính quy, để mỗi bước chân đến trường háo hức hơn khi phía trước là chân trời rộng mở của tự do, hạnh phúc.

PHẠM CƯỜNG