Tôi ngược đãi vợ mà lâu nay tôi không biết

Thứ Sáu, ngày 10/10/2014 - 15:18

Hóa ra tôi đã ngược đãi vợ suốt bao lâu nay mà tôi không hề hay biết. ngược đãi, đúng là phải dùng từ ấy. ngược đãi đâu chỉ là đánh đập, bạo hành mà đôi khi nó còn xuất phát từ sự vô tâm của người mà mình cùng chung sống.
Tôi 37 tuổi, đã có một vợ và hai con nhỏ. Nhà tôi ở vùng ngoại ô của một thành phố nhỏ, cuộc sống yên bình. Vợ tôi kém tôi 4 tuổi, trước là hàng xóm ngay sát vách, chơi thân từ nhỏ, lớn lên nảy sinh tình cảm và cưới nhau. Hiện giờ, hai vợ chồng tôi cùng là giáo viên tại trường Trung học cơ sở. Của nả chẳng có gìngoài căn nhà nhỏ ông bà nội xây cho, hai chiếc xe máy cho vợ chồng đi lại và hai cậu con trai ngoan ngoãn, đáng yêu.

Vợ tôi tính tình hiền lành, chu đáo rất được lòng họ hàng nội ngoại. Tuy cô ấy không phải thuộc hàng phụ nữ có nhan sắc nhưng tôi cũng không coi đó là vấn đề lớn vì với tôi, vợ đẹp là vợ người ta, vợ xấu mới là của mình. Tôi khá gia trưởng, nhưng tđây là bệnh cố hữu rồi. Ai chẳng muốn đứng trên vợ ít nhất một bậc. Nhà khác thế nào thì tôi không biết nhưng nhà tôi thì tuyệt đối phải có tôn ti trật tự, có trên có dưới. Tôi lo chuyện lớn, vợ lo tề gia nội trợ, đầu việc cứ thế mà phân chìa.

Tôi ngược đãi vợ mà lâu nay tôi không biết - ảnh 1

‘ Nhiều khi tôi mời bạn bè về nhà ăn tối, chúng tôi còn bày thêm việc cho vợ dọn. (ảnh minh họa)

Cuộc sống của gia đình tôi cứ yên bình trôi đi, tôi cũng chẳng mấy để ý đến chuyện bình đẳng giữa hai vợ chồng nữa. Cho đến một ngày, một chuyện đã khiến tôi phải thay đổi cách nghĩ.

Tuần trước, tôi  được nhà trường cử đi học một lớp bồi dưỡng nghiệp vụ sư phạm, tổ chức tại một thành phố khác. Để tiết kiệm công tác phí, tôi đến nhà một anh bạn học chung Đại học ở nhờ. 

 Nhà anh bạn tôi đẹp như một căn biệt thự, mà không, nó chính xác là một căn biệt thự. Nội thất bên trong cũng miễn chê. Khi anh ấy ra đón tôi tại bến xe và đưa về nhà, tôi đã gần như choáng ngợp vì không nghĩ bạn mình lại sống sung sướng và vương giả đến vậy.

Vẫn chưa hết, khi tôi vẫn đang ngơ ngác vì bước vào căn nhà quá đẹp thì vợ anh bạn tôi bước ra chào. Tôi thậm chí còn tưởng nhầm cô ấy với ai đó chứ không nghĩ được rằng vợ bạn tôi lại trẻ đẹp quá sức tưởng tượng như vậy. Mái tóc cắt hợp mốt cùng với khuôn mặt chữ V rạng ngời, bộ váy chỉ nhìn qua thôi cũng biết đắt tiền, nụ cười và giọng nói rất dịu dàng, tươi tắn.

Suốt cả buổi tối hôm đó sau khi ăn xong bữa cơm, tôi chỉ biết khen hết cái này đến cái nọ, còn bạn tôi thì chỉ biết cười, vẻ mặt mãn nguyện  lắm. Nhưng tôi để ý thấy một chuyện rất lạ. Bình thường nếu tôi là một người đàn ông giàu có,  chắc chắn một điều rằng sẽ chẳng bao giờ tôi hành xử như bạn tôi bây giờ đâu.

Sau khi xếp đồ giúp tôi, bạn tôi thay đồ rồi xông xáo vào bếp phụ vợ nấu bữa tối. Khi tôi xuống phòng khách mà không thấy bạn tôi đâu, tôi cứ nghĩ chắc anh ấy thay đồ chưa xong nên cứ ngồi đợi ở ghế sofa. Đến khi nghe tiếng cười của hai vợ chồng ở bếp vọng ra, tôi mới vỡ lẽ.

Lúc ấy, tôi vẫn nghĩ là có khi hôm nay nhà có khách, vì muốn phục vụ bạn chu đáo nên anh ấy mới đích thân vào bếp như vậy. Nhưng không phải, nhiều bữa cơm sau anh ấy cũng như vậy. Cơm nước xong, hai vợ chồng mỗi người mỗi việc, chồng thì lau dọn bàn ăn, quét nhà, vợ thì thu dọn bát và đi rửa. Tôi chỉ biết ngồi trơ ra và ngại ngần.

Nhìn cảnh nhà bạn như thế, tôi ngạc nhiên lắm. Nhà tôi nghèo hơn nhưng mọi việc trái ngược hoàn toàn, vợ tôi lo toàn bộ việc nhà, còn tôi chỉ việc cắp cặp đi làm, đến giờ thì về ngồi xem tivi đợi đến giờ cơm, khi nào có tiếng vợ con mời thì mới đủng đỉnh ra ăn. Tôi thậm chí còn chưa bao giờ phải cầm miếng giẻ rửa bát. Nay nhìn thấy cảnh vợ bạn như thế, tôi thấy áy náy trong lòng.

Hôm sau, tôi tỉnh dậy buổi sáng, vừa mở cửa phòng thì thấy anh bạn tôi đi tập thể dục về, trên tay ôm một bó hoa hồng to tướng. Anh bảo trên đường thấy cô hàng hoa mời hoa tươi mà đẹp quá nên mua về tặng vợ, vì cũng phải 3 ngày nay rồi anh ấy chưa tặng vợ bông hoa nào.

Nghe bạn tôi nói mà tôi tỉnh cả ngủ, làm gì mà 3 ngày tặng hoa vợ một lần. Nhà tôi, từ khi cưới nhau đến giờ tôi còn chưa tặng vợ một bông hoa nào, chứ đừng nói đến một bó… Lát sau, xuống ăn sáng thì tôi thấy bó hoa đã được cắm gọn gàng trong lọ đặt trên bàn. Gương mặt vợ bạn tôi cứ gọi là tươi còn hơn hoa. Nghĩ đến vợ ở nhà, tôi thấy mình tệ quá, chẳng khi nào để ý đến suy nghĩ của vợ. Phụ nữ nào mà chả thích hoa, vậy mà vợ tôi thậm chí còn chưa từng được hưởng niềm vui nhỏ bé ấy.

Tôi ngược đãi vợ mà lâu nay tôi không biết - ảnh 2

Đến buổi tối cuối cùng ở nhà bạn, tôi được cả nhà anh ấy mời đi chơi cùng, chúng tôi cùng ăn và đi dạo. Ngang qua một cửa hàng quần áo thời trang, bạn tôi đưa vợ vào và bảo cô ấy tự chọn, anh ấy muốn tặng vợ một bộ váy mới.

Bạn tôi còn kiên nhẫn đứng đợi vợ ngoài phòng thử đồ, ngắm và nhận xét giúp vợ xem bộ này đẹp chỗ nào, bộ kia đẹp chỗ nào, đến khi đem ra quầy tính tiền mới thôi. Đến lúc này thì tôi thực sự cảm thấy...hoang mang. Tôi không còn ghen tị với bạn tôi nữa, thay vào đó, tôi nghĩ nhiều và thương cho vợ tôi ở nhà. Đến hôm nay thì tôi thực sự nhớ cô ấy, nhớ con. Nhớ vợ bao nhiêu thì tôi trách bản thân bấy nhiêu. Tiếng là làm chồng mà tôi đã làm được gì cho vợ nào?

Hai vợ chồng cùng đi làm nhưng chưa một lần tôi đỡ đần vợ, nhiều khi tôi mời bạn bè về nhà ăn tối, chúng tôi còn bày thêm việc cho vợ dọn. Vậy mà cô ấy không một lời than vãn và trách móc chồng. Hơn thế, hơn chục năm nay, tôi chưa một lần tặng cô ấy một thứ gì, dù chỉ là một bông hoa. Hóa ra tôi đã ngược đãi vợ suốt bao lâu nay mà tôi không hề hay biết. Ngược đãi, đúng là phải dùng từ ấy. Ngược đãi đâu chỉ là đánh đập, bạo hành mà đôi khi nó còn xuất phát từ sự vô tâm của người mà mình cùng chung sống.

Tôi có phải là một người chồng quá ư tệ hại không, thưa các anh chị?

Theo Afamily


Video đang xem nhiều

Theo dõi trên

Nóng hôm nay: Truyền bá văn hoá phẩm đồi trụy từ vụ Sunny

(PLO)- NÓNG HÔM NAY ngày 13-5: Truyền bá văn hóa phẩm đồi trụy bị xử phạt như thế nào?; TP.HCM cho học sinh cuối cấp đến trường ôn tập; Khởi tố vụ giao “đất vàng” ở Nha Trang; Bổ sung chế độ ăn hợp lý cho người già bị chứng mất ngủ;...

ĐỌC THÊM

Đăng Văn Lâm dự bị ở Nhật sẽ dễ mất suất bắt chính

(PLO)- Thủ môn số 1 Việt Nam Đặng Văn Lâm sang Nhật và cứ ăn, tập rồi ngồi dự bị hoài ở CLB Cerezo Osaka sẽ là một bất lợi để thầy Park lưa chọn anh bắt chính ở UAE bởi phong độ và việc ra sân thường xuyên rất quan trọng.