Thơ rời mấy đoạn Làng rượu, chợ rượu...
 

Cất chưng từ kiếp đời nào

Mà hương gạo cứ thoảng vào thoảng ra

Làng xa xa, chợ xa xa

Rượu từng giọt một loang qua loang về...

 

Phút chốc gành đá Đĩa...

 

Gành toàn... đĩa xếp hàng ngang

Chờ bầy sò huyết Ô Loan rời... đầm

Biển trời là một chiếc mâm

Mồi sương. Rượu sóng. Người trầm bổng theo...

Sân ga

 

Đường rầy vạn kiếp song song

Tàu đưa. Tàu đón: Trùng phùng. Xa xăm

Chứng nhân muôn nỗi lệ thầm

Sân ga thương cuộc ôm chầm phút giây...

NGUYỄN THÁI DƯƠNG

Hay ta thử hò hẹn thêm lần nữa?

Hay ta thử hò hẹn thêm lần nữa?

Ừ một tiếng thôi, người đợi quá lâu rồi

Nhưng chân bước ngập ngừng ra đến cửa

Đêm ngoài kia trống trải quá … lại thôi.

Cũng đã thử níu một bàn tay ấm

Rồi gần hơn suýt nữa nép vào nhau

Môi hoảng hốt né chiếc hôn xa lạ

Gió úa nhàu trên những cánh hoa đau.

Tim cứ đập cầm chừng không chịu chết

Mãi ngu ngơ thương nhớ một cánh rừng.

Trăng xơ xác vượt muôn trùng phố thị

Đến bên ngoài cửa sổ khóc rưng rưng.

NGÔ THỊ HỒNG MINH