Lâu nay, khổ chủ bị người khác dùng điện thoại quấy rối nhưng đành ngậm “cục tức” vào mình vì không biết cách nào xử lý. Cũng trường hợp trên, không chịu “bó tay”, ông Trần Minh Thịnh cho biết đã khởi kiện Tập đoàn Viễn thông Viettel ra TAND quận Tân Phú
(TP.HCM) yêu cầu phía Viettel bồi thường 80 triệu đồng tổn thất tinh thần, sức khỏe và thu nhập do bị các thuê bao cùng mạng quấy phá...
Bị quấy rối, dọa giết
Ông Thịnh cho biết ông dùng số điện thoại thuê bao trả trước của Viettel. Tháng 3-2010, ông bị nhiều số điện thoại cùng mạng gọi đến với lời lẽ khiếm nhã, chửi bới, thậm chí dọa giết. Có đêm ông đang ngủ thì một số điện thoại gọi đến dọa đã chuẩn bị quan tài sẵn cho ông. Những ngày tiếp theo, ông lại bị các số điện thoại khác của Viettel thay phiên nhau gọi điện, nhắn tin hăm dọa, xúc phạm.
Ông yêu cầu phía Viettel can thiệp thì phía Viettel xác nhận nhà mạng đã cảnh báo các thuê bao này. Tuy nhiên, sự việc vẫn tiếp diễn. Đến lúc này ông yêu cầu phía Viettel cung cấp thông tin các chủ thuê bao để ông “nói chuyện” phải trái với họ. Nhưng phía nhà mạng từ chối vì quy định bảo mật thông tin khách hàng. Tháng 10-2010, ông gửi đơn nhờ Công an xã Lê Minh Xuân (huyện Bình Chánh nơi ông sinh sống) can thiệp.
Công an vào cuộc yêu cầu nhà mạng cung cấp thông tin các chủ thuê bao quấy rối ông Thịnh. Theo danh sách, các chủ thuê bao trả trước liên tục quấy rối ông Thịnh chỉ có thông tin về số CMND và tỉnh, thành cấp chứ không có địa chỉ cụ thể. Công an xác minh nơi cấp CMND như trên tại Hà Nội, Yên Bái, Đắk Lắk, Lâm Đồng thì công an các tỉnh này thông báo các CMND đó không có thực. Lực lượng chức năng đành “bó tay”...

Đòi bồi thường
Quá bức xúc, cuối năm 2010, làm việc với Trung tâm Chăm sóc khách hàng của Viettel tại TP.HCM, ông Thịnh yêu cầu phải bồi thường các loại tổn thất cho mình là 50 triệu đồng gồm tiền trị bệnh, tiền tổn thất tinh thần, sức khỏe, mất thu nhập do lo sợ phải nghỉ việc. Làm việc với ông Thịnh, đại diện trung tâm cho rằng với yêu cầu bồi thường tổn thất của mình, ông phải chứng minh được các thiệt hại trên. Sau cùng hai bên đã không thỏa thuận được.
Qua nhiều cuộc làm việc kéo dài, thấy không có hướng ra, đầu năm 2011 ông Thịnh đã kiện ra tòa yêu cầu Viettel bồi thường 80 triệu đồng. Theo ông, vì thường xuyên bị hăm dọa, khủng bố, ông quá sợ hãi bỏ luôn việc làm là chạy xe ôm và bán hàng cho hãng bán máy chăm sóc sức khỏe. Thậm chí, do quá lo sợ, ông bị rối loạn tâm thần kinh một thời gian dài. Gia đình lo sợ nên đã đưa ông vào bệnh viện khám và điều trị, có xác nhận chữa trị của bệnh viện. Sau khi thuyên giảm, về nhà ông lại bị khủng bố tiếp và bệnh cũ tái phát.
Mặt khác, Thông tư số 04 (quy định quản lý thuê bao di động trả trước) quy định sẽ chấm dứt việc mua bán, lưu thông các SIM trả trước đã kích hoạt sẵn khi chưa đăng ký thông tin thuê bao hoặc đăng ký thông tin không theo quy định; chấm dứt việc sử dụng SIM đa năng để đăng ký thông tin thuê bao. Yêu cầu các chủ sử dụng thuê bao trả trước thay vì chỉ cần nhắn tin khai báo thông tin cá nhân, nay buộc phải đến các điểm đăng ký, trình giấy tờ tùy thân để nhân viên nhà mạng scan lại làm hồ sơ gốc. Viettel đã không làm đúng quy định trên, không buộc các thuê bao khai báo là có sai phạm.
Với tình huống trên, luật sư Nguyễn Hữu Thế Trạch (Đoàn Luật sư TP.HCM) cho rằng Thông tư số 22 (năm 2009) và mới đây được thay thế bởi Thông tư 04 (năm 2012) của Bộ Thông tin và Truyền thông quy định các nhà mạng phải bảo đảm an ninh trật tự trên mạng viễn thông. Trường hợp ông Thịnh bị thiệt hại như trên là do lỗi quản lý của Viettel, vì thế phía Viettel phải có trách nhiệm trong việc bồi thường...
| Phải có chứng cứ chứng minh yêu cầu Yêu cầu của ông Thịnh là có căn cứ nhưng phải tập trung chứng minh nhiều yếu tố liên quan. Trước hết nguyên đơn phải lưu lại tất cả tin nhắn “khủng bố” của các số để chứng tỏ các số đó thuộc mạng Viettel. Ông phải cung cấp cho tòa bằng chứng liên quan đến hai lần yêu cầu nhà mạng can thiệp sau khi bị các số lạ hăm dọa (ví dụ như văn bản yêu cầu, băng ghi âm cuộc nói chuyện với trung tâm chăm sóc khách hàng, nhà mạng có văn bản phản hồi…). Trong trường hợp này, sau khi ông đề nghị can thiệp thì phía nhà mạng có xác nhận đã cảnh báo các số cùng mạng nêu trên, ông và nhà mạng đã từng thỏa thuận việc bồi thường cũng được xem là bằng chứng. Về các khoản yêu cầu bồi thường ông Thịnh phải liệt kê rõ những tổn thất tính được bằng tiền theo quy định của BLDS chứ không thể nói chung chung. Chẳng hạn, ông nghỉ việc mỗi ngày thiệt hại bao nhiêu, việc “khủng bố” ảnh hưởng đến thần kinh như thế nào, chữa bệnh tâm thần trong thời gian nào, kết luận chẩn đoán của bác sĩ… Trường hợp không thể xác định được danh tính các thuê bao nói trên thì nhà cung cấp mạng Viettel phải bồi thường toàn bộ thiệt hại. Lý do, Viettel là nhà quản lý mạng, sau khi khách hàng phản ánh và Viettel đã cảnh báo nhưng các thuê bao vẫn “khủng bố” thì họ có quyền cắt không cho sử dụng nữa. Nhưng trường hợp này Viettel không cắt mà vẫn để các thuê bao trên quấy rối. Ngoài ra, nguyên đơn còn có thể yêu cầu nhà mạng công khai xin lỗi mình nếu như có đủ chứng cứ chứng minh thiệt hại như đã nói ở trên. Tiến sĩ NGUYễN VĂN TIẾN, giảng viên Trường ĐH Luật TP.HCM |
A.NHÂN - T.TÙNG