Vụ “Đặt tiền tại ngoại”: Trả lại tiền nhưng vẫn lúng túng

Tiền đặt tại ngoại có phải là vật chứng?

Sau một thời gian xấc bấc xang bang, chạy như đèn cù từ công an sang tòa án, đến VKS rồi cơ quan thi hành án để đòi 300 triệu đồng đã đặt để chồng được tại ngoại, mới đây bà Lê Thị Lộc đã được Thi hành án TP.HCM mời lên trả lại tiền.

Cuối năm 2003, Công an TP.HCM khởi tố, bắt giam vợ chồng bà Lộc về tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản. Sau đó, công an cho bà Lộc tại ngoại còn người chồng tiếp tục bị tạm giam. Được thả, bà Lộc kêu oan và đến TAND TP.HCM xin đặt 300 triệu đồng để chồng khỏi bị tạm giam và được tòa chấp nhận. Thế là bà mang tiền đến Thi hành án TP để nộp. Sau đó TAND TP kết án vợ chồng bà nhưng cấp phúc thẩm đã hủy án để điều tra lại. Cuối tháng 11-2007, Công an TP đã đình chỉ vụ án.

Từ đó, ngoài việc đòi bồi thường, bà Lộc còn đi đòi lại số tiền trên nhưng không nơi nào chịu trả lại mà hướng dẫn bà chạy lòng vòng khắp các cơ quan tố tụng của TP. Cuối cùng, TAND TP ra văn bản, xem số tiền trên là vật chứng của vụ án và yêu cầu công an xử lý. Sau gần năm tháng tới lui, bà Lộc đã nhận lại tiền của mình như trên.

Vấn đề ở đây là việc cơ quan tố tụng xem số tiền bà Lộc đặt cho chồng tại ngoại là vật chứng của vụ án xem ra không ổn. Bởi Điều 74 Bộ luật Tố tụng hình sự nói rõ vật chứng là vật được dùng làm công cụ, phương tiện phạm tội; vật mang dấu vết tội phạm; vật là đối tượng của tội phạm cũng như tiền bạc và vật khác có giá trị chứng minh tội phạm và người phạm tội. Rõ ràng, các cơ quan tố tụng đã lúng túng khi áp việc đặt tiền hợp pháp để tại ngoại thành vật chứng của một vụ án hình sự... Có chuyện này vì quy trình cụ thể như trình tự, thủ tục, mức tiền, việc hoàn trả, không hoàn trả... số tiền đặt vào để được tại ngoại chưa cụ thể.

Vì thế theo chúng tôi, một quy trình cụ thể xung quanh chế định đặt tiền tại ngoại cần sớm được ban hành để các cơ quan tố tụng không còn lúng túng.

VI TRẦN

Đừng bỏ lỡ

Video đang xem nhiều

Đọc thêm

Đọc nhiều
Tiện ích
Tin mới