Phải xin lỗi vì rêu rao ‘bắt gian tại trận’

(PL)- Ra tòa, bị đơn không có chứng cứ chứng minh chuyện “bắt gian tại trận” chồng “tòm tem” với nhân tình tại nhà nghỉ nên thua kiện, phải công khai xin lỗi nguyên đơn.

TAND tỉnh Bến Tre vừa tuyên sửa bản án sơ thẩm của TAND huyện Giồng Trôm, chấp nhận một phần yêu cầu của bà D., buộc bà H. (ngụ cùng xóm) phải công khai xin lỗi bà D. tại tổ nhân dân tự quản.

Bắt gian tại trận?

Theo đơn khởi kiện của bà D. nộp cho TAND huyện Giồng Trôm hồi tháng 7-2013, vào ngày 22-6-2012, bà có ghé một nhà nghỉ ở TP Bến Tre để nghỉ mệt, bất ngờ bà H. xuất hiện gây sự và làm nhục bà. Bà H. còn kêu chồng con của bà đem tiền đến chuộc bà về.

Sau đó bà H. cứ nói xấu bà rằng bà ăn ở với chồng của bà H., bị bà H. “bắt gian tại trận” ở nhà nghỉ trên. Bà H. “bịa chuyện không thành có”, nói xấu quá mức nên bà không thể chịu nổi, phải nhờ chính quyền địa phương can thiệp nhưng bà H. vẫn không chịu dừng lại, cứ nói xấu bà hoài.

Bà D. cho rằng “những lời thiếu căn cứ” của bà H. đã làm mất danh dự của một phụ nữ “đang sống yên ổn hạnh phúc bên chồng con” như bà, xúc phạm đến nhân phẩm của bà, làm căn bệnh huyết áp của bà ngày một nặng hơn. Chưa kể, con trai bà nghe chuyện đã không còn gửi tiền (4 triệu đồng/tháng) về cho bà tiêu xài nữa... Vì vậy bà khởi kiện yêu cầu tòa buộc bà H. phải công khai xin lỗi bà và phải bồi thường cho bà 3 triệu đồng tiền tổn thất tinh thần, 7 triệu đồng tiền mất thu nhập, tổng cộng là 10 triệu đồng.

Ngược lại, bà H. trình bày sáng hôm đó bà D. nhắn tin cho chồng bà với nội dung: “Em đi trước nha anh”. Chồng bà đọc tin nhắn xong lập tức xóa mất. Sau đó chồng bà thay đồ, nói: “Anh đi châm cứu”. Bà H. nghi ngờ nên nhờ hai người bạn theo dõi bà D., phát hiện bà D. đến nhà nghỉ mướn phòng số 11, sau đó chồng bà cũng vô nhà nghỉ này lúc 8 giờ 30.

Bà H. liền tức tốc đến nhà nghỉ trên vào lúc 9 giờ cùng ngày. Đứng trước cửa phòng số 11, bà thử gọi điện thoại cho chồng, hỏi: “Châm cứu xong chưa anh?”. Chồng bà trả lời: “Còn đang uống nước với mấy anh công an”. Bà đứng đợi khoảng 10 phút thì chồng bà mở cửa phòng dẫn xe máy ra. Bà nắm xe kéo lại thì chồng bà bỏ chạy, để lại chiếc xe. Cũng từ đó chồng bà giận bà luôn, bỏ về quê của ông sống cho đến nay.

Bà H. nói mình không rêu rao “bắt gian tại trận” mà chỉ bảo chồng bà D. nói lại với bà D. rằng “mai mốt đừng có làm vậy nữa”. Từ đó bà không đồng ý xin lỗi, bồi thường cho bà D. Bà cũng phản tố yêu cầu bà D. bồi thường 5 triệu đồng do bà D. kiện bà làm bà phải nghỉ bán hàng, mất thu nhập, phải đi tới đi lui hầu tòa tốn kém. Bà cũng yêu cầu bà D. công khai xin lỗi bà vì đã có lời lẽ xúc phạm bà...

Tòa sơ thẩm bác đơn kiện

Xử sơ thẩm, TAND huyện Giồng Trôm đã bác toàn bộ yêu cầu của bà D. cùng yêu cầu phản tố của bà H.

Theo tòa, bà D. thừa nhận tại tòa rằng không bị thiệt hại gì ngoài việc con trai không gửi tiền về cho bà tiêu xài. Việc bà yêu cầu các chi phí thiệt hại về tinh thần và tiền mất thu nhập trong thời gian đi lại tòa là chưa hợp lý. Ngoài ra, bà cũng thừa nhận không phải tốn các chi phí để hạn chế, khắc phục hậu quả gì. Riêng căn bệnh cao huyết áp của bà là đã có từ trước chứ không phải sau sự việc này mới xảy ra. Hiện bà vẫn sống chung với chồng. Việc bà cho rằng chồng bà đánh bà khi biết được sự việc là không đúng vì người chồng bị tai biến liệt nửa người. Bà vẫn sinh hoạt bình thường, không bị chòm xóm xa lánh.

Về những người làm chứng do bà D. “tự triệu tập” đến tham gia phiên tòa, xét về mối quan hệ thì họ đều là chị ruột và con của bà D. nên tòa cho rằng những lời khai này không khách quan.

Về các yêu cầu phản tố của bà H., tại tòa bà H. thừa nhận giữa bà và chồng cũng không có cự cãi gì. Chồng bà thì khai việc ông không về nhà là do bà H. quá ghen. Do vậy các yêu cầu của bà H. cũng không được tòa chấp nhận...

Tòa phúc thẩm buộc công khai xin lỗi

Bà D. kháng cáo. Xử phúc thẩm mới đây, TAND tỉnh Bến Tre nhận định: Chứng cứ của hai bên trong vụ việc chỉ gồm những người làm chứng.

Về phần bà H., có hai người bạn làm chứng có thấy chồng bà H. từ phòng nghỉ số 11 dắt xe máy ra. Tuy nhiên, công an xã nơi có nhà nghỉ xác nhận trong phòng nghỉ số 11 chỉ có bà D., không có người khác. Chồng bà H. trình bày vào thời điểm đó ông “tình cờ đi ngang nhà nghỉ” thì “tự dưng” bị vợ kéo xe lại chứ ông không có quan hệ bất chính với bà D. Ngoài ra, bà H. không có chứng cứ nào khác chứng minh chồng bà có quan hệ bất chính với bà D. Do đó theo tòa phúc thẩm, không có cơ sở xác định chồng bà H. và bà D. đã “tòm tem” với nhau tại nhà nghỉ.

Về chuyện bà H. rêu rao “bắt gian tại trận”, tòa phúc thẩm cho rằng các nhân chứng hai bên đều có nghe chính miệng bà H. nói bà D. “tòm tem” với chồng bà. Trong biên bản xác nhận và biên bản ghi lời khai của công an xã, bà H. cũng thừa nhận có nói với người nhà bà D. là bắt gặp chồng bà và bà D. mướn chung phòng tại nhà nghỉ. Sự việc này làm phát tán thông tin không đúng khiến uy tín, danh dự, nhân phẩm của bà D. ít nhiều cũng bị xâm phạm.

Vì vậy tòa phúc thẩm cho rằng để đảm bảo hạnh phúc gia đình của bà D. thì cần buộc bà H. công khai xin lỗi bà D. tại tổ nhân dân tự quản nơi bà D. cư trú. Về phần bà D. đòi bồi thường thiệt hại, tòa phúc thẩm nhận định bà D. không có chứng cứ chứng minh nên không xem xét.

Quy định liên quan bảo vệ quyền nhân thân

Khi quyền nhân thân của cá nhân bị xâm phạm thì người đó có quyền:

1. Tự mình cải chính;

2. Yêu cầu người vi phạm hoặc yêu cầu cơ quan, tổ chức có thẩm quyền buộc người vi phạm chấm dứt hành vi vi phạm, xin lỗi, cải chính công khai;

3. Yêu cầu người vi phạm hoặc yêu cầu cơ quan, tổ chức có thẩm quyền buộc người vi phạm bồi thường thiệt hại.

(Theo Điều 25 BLDS)

Thiệt hại do danh dự… bị xâm phạm

1. Thiệt hại do danh dự, nhân phẩm, uy tín của cá nhân bị xâm phạm, thiệt hại do danh dự, uy tín của pháp nhân, chủ thể khác bị xâm phạm bao gồm:

a. Chi phí hợp lý để hạn chế, khắc phục thiệt hại;

b. Thu nhập thực tế bị mất hoặc bị giảm sút.

2. Người xâm phạm danh dự, nhân phẩm, uy tín của người khác phải bồi thường thiệt hại theo quy định tại khoản 1 điều này và một khoản tiền khác để bù đắp tổn thất về tinh thần mà người đó gánh chịu. Mức bồi thường bù đắp tổn thất về tinh thần do các bên thỏa thuận; nếu không thỏa thuận được thì mức tối đa không quá 10 tháng lương tối thiểu do Nhà nước quy định.

(Theo Điều 611 BLDS)

Đừng bỏ lỡ

Video đang xem nhiều

Đọc thêm