Những liệt sĩ nằm lại biển khơi

Nhưng câu chuyện sáu cán bộ, chiến sĩ trên chiếc phao bè vật lộn với bão tố giữa đêm đen ấy vẫn in đậm trong ký ức anh Hoàng Văn Thủy, nguyên là chiến sĩ báo vụ 1 - người sống sót trở về trong cơn bão cuồng phong ngày ấy.

Tại nhà riêng của anh Hoàng Văn Thủy ở Vũng Tàu, câu chuyện về vụ sập nhà giàn Phúc Nguyên 2A được anh Thủy tường thuật cặn kẽ trong nỗi xúc động khôn cùng. “Trong cuộc đời lính biển, tôi không thể nào quên được cơn bão đã cướp mất ba đồng đội của mình. Họ là liệt sĩ Đại úy Vũ Quang Chương, liệt sĩ Chuẩn úy chuyên nghiệp Lê Đức Hồng, liệt sĩ Thiếu úy chuyên nghiệp Nguyễn Văn An.” - anh Thủy bùi ngùi nhớ lại.

Chống chọi cùng bão dữ

Rạng sáng 13-12-1998, cơn bão số 8 bất ngờ đổ bộ vào vùng biển thềm lục địa tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu. Sức gió mạnh cấp 12 giật trên cấp 12, nhà giàn Phúc Nguyên 2A đúng vệt cơn bão đi qua. Mệnh lệnh từ Sở chỉ huy Lữ đoàn 171: Tất cả nhà giàn sẵn sàng đối phó bão, sẵn sàng rời nhà. Các tàu trực trên biển về Côn Đảo trú bão. Chấp hành mệnh lệnh, Đại úy Vũ Quang Chương nhanh chóng hội ý, giao nhiệm vụ cho từng người, sẵn sàng đối phó với sóng gió. Chiều trước đó, trên vùng biển thềm lục địa không còn hình bóng một con tàu nào, tất cả đã đi tránh bão. Sóng mỗi lúc một dữ dội. Những con sóng lừng lững như quả núi liên tiếp ập đến làm cho nhà giàn lắc mạnh, mặt biển mịt mù trắng xóa.

Những liệt sĩ nằm lại biển khơi ảnh 1

Đoàn công tác của Vùng 2 Hải quân thả hoa tưởng niệm các liệt sĩ DK. Ảnh TC

Từng con sóng cực lớn đánh trùm lên sàn dầu làm nhà giàn nghiêng hẳn một bên, lắc lư như ngọn cây. Những tấm gỗ lát mặt sàn bật tung, chiếc tivi trên bàn đổ xuống sàn nhà, toàn bộ giá gạo trong kho đổ sập, giường, tủ, bàn, ghế chạy đi chạy lại... Các chiến sĩ vào phòng thông tin lên máy gọi đài canh Sở chỉ huy Hải Phòng báo cáo tình hình, đề nghị cho tàu đến cứu. Tất cả anh em mặc sẵn áo phao, lấy dây buộc vào tay nhau để nếu nhà đổ xuống biển thì vẫn tìm thấy nhau, chết vẫn còn xác.

“Sóng mỗi lúc một lớn, trời mịt mùng đen kịt. Tất cả anh em đứng ngoài lan can không dám ở trong nhà vì sợ nhà đổ bất ngờ. Mỗi khi có con sóng kinh hoàng như quả núi trước mặt, chúng tôi lại nhắm mắt nín thở cầu mong nhà không đổ và sóng qua mau. Nhưng tất cả đều vô vọng. Nhà giàn lắc lư chao đảo theo sóng. Không thể trụ được nữa, anh Chương chỉ huy tốp 2 nhảy xuống trước. Trước khi rời nhà, anh Chương còn cẩn thận đóng tất cả cửa lại, sau đó ôm lá cờ Tổ quốc vào ngực mình rồi gấp gọn cùng với cuốn sổ vàng truyền thống cho vào bao bảo quản gói chặt. Còn tôi đem theo một súng tín hiệu, các tài liệu mật của ngành thông tin rồi lên máy lần cuối vĩnh biệt đất liền và đài canh Sông Lam Hải Phòng” - anh Thủy kể tiếp.

Nằm lại biển xanh

Giữa sóng gió và trời tối đen như mực không nhìn thấy gì dù trong gang tấc, anh Chương đã ra lệnh tất cả anh em bám chặt vào phao bè để vượt ra khỏi vòng xoáy. Đúng lúc đó một con sóng kinh hoàng dựng lên như vách núi đập mạnh làm cho trạm đổ hoàn toàn. Vũ Quang Chương, Nguyễn Văn An và Lê Đức Hồng bị hất tung không bám được vào dây nữa. Thủy chỉ kịp nghe tiếng anh Chương gào lên: “Thủy ơi, cứu anh. Bám vào dây em ơi” rồi bị cuốn vào sóng dữ.

Những liệt sĩ nằm lại biển khơi ảnh 2

Chiếc phao bè của nhà giàn Phúc Nguyên 2A ngày ấy hiện đang được trưng bày tại nhà truyền thống Lữ đoàn 171. Ảnh: TC

Giữa sóng cuồng bão giật, bỗng Thủy phát hiện có một thanh gỗ trôi gần đó. Anh lao ra vớt thanh gỗ bẻ đôi làm mái chèo. Mọi người thay nhau chèo ra khỏi vòng xoáy nhưng thực ra chẳng biết chèo đi đâu. Cứ thế sáu anh em trên chiếc phao cứu sinh chống chọi với sóng gió. Mọi người lấy lương khô và tỏi ra ăn và uống nước biển. Trong phút sinh tử ấy, một thành viên nói với anh em: “Dưới chân chúng ta là đất mẹ, nếu có chết cũng nằm trong lòng đất mẹ, chẳng sợ hy sinh, nhà giàn sẽ mãi mãi vững vàng”.

17 giờ ngày 13-12-1998, anh em phát hiện thấy ánh đèn của một nhà giàn nhưng chưa đoán được nhà giàn nào. Anh em động viên nhau: “Sống rồi” và cố gắng chèo đến gần nhà giàn đó...

Ngay khi nhận tin trạm Phúc Nguyên 2A đổ, Bộ tư lệnh Quân chủng Hải Quân trực tiếp chỉ đạo thành lập biên đội tàu gồm: HQ-624, HQ-608, HQ-606, HQ-957 đang ở vị trí tránh bão nhanh chóng về tọa độ X và bằng mọi cách tìm kiếm cứu nạn. Đêm đó cán bộ chiến sĩ tàu HQ-606 không ai ngủ được, tất cả ra lan can quan sát tìm kiếm đồng đội. Theo kinh nghiệm và phán đoán, thuyền trưởng cho tàu quay ngang cắt mũi về hướng Tây Bắc. Bỗng một chiến sĩ quan sát báo cáo phát hiện từ xa có một vật nổi trên biển hướng tàu đang đi tới. Khi cách vật nổi ấy một hải lý, chiến sĩ quan sát hô to: “Kia rồi, họ kia rồi các đồng chí ơi”.

Lúc này sáu anh em trên chiếc phao bè đã mệt lả, quần áo rách tả tơi, da nhợt nhạt do sóng quần và ngâm lâu trong nước mặn. Thuyền trưởng Lê Văn Muộn chỉ huy thủy thủ trên tàu quăng phao tròn, tiếp sức từng người một. Sau khi được cứu lên tàu, anh em được tắm rửa, ăn cháo để lấy lại sức. Lúc đó là 18 giờ 30 ngày 13-12-1998.

Tốp 1 đã được cứu vớt, lệnh sở chỉ huy biên đội tiếp tục tìm kiếm ba người còn lại. Nhưng hết ngày thứ hai, ngày thứ ba và những ngày tiếp theo vẫn không tìm thấy những người còn lại. Việc tìm kiếm tiếp tục bằng con đường ngoại giao, thông báo với các nước bạn vùng lân cận về những người bị mất tích thông qua đại sứ quán. Sáu tháng sau, không có sự trả lời của nước bạn về tin tức của các anh. Vậy là đã rõ: Các anh đã hy sinh, vĩnh viễn nằm lại biển xanh.

Đây đó ở quê nhà những người vợ, người mẹ, người em của những người lính nhà giàn vẫn luôn dõi mắt ra biển khơi với bao nỗi lo toan. Thời gian có thể làm cho họ thêm già nua, thay đổi nhưng niềm đau, tình thương về người thân thì vẫn nguyên vẹn như mới hôm qua.

Còn những người lính nhiều năm công tác ở nhà giàn DK1, mỗi năm đến ngày 27-7, chúng tôi lại bùi ngùi nhớ về các liệt sĩ - những người đã ngã xuống giữa lòng biển mẹ.

Trạm trưởng Vũ Quang Chương quê ở Thái Bình hy sinh tuổi chớm 30. Anh đã làm tròn sứ mệnh của mình với Tổ quốc, tròn bổn phận của một người con với bố mẹ, chỉ tiếc rằng anh chưa cho bố mẹ anh một nàng dâu hiền thảo và sinh con để nối dõi tông đường. Nguyễn Văn An, tạm biệt quê hương Ninh Bình khi đi làm nhiệm vụ. Vợ anh đang mang thai đứa con đầu lòng, chị nói với anh: “Em chờ anh về để anh đặt tên cho con”. Không ngờ đó là lời chia tay với người vợ thân yêu lần cuối, cái ngày đoàn tụ vui mừng ấy chưa đến thì anh đã hy sinh. Lê Đức Hồng, chàng thanh niên trẻ ra đi từ quê hương Hà Tĩnh ngã vào lòng biển khi mới 21 tuổi.

Trong chín liệt sĩ nhà giàn DK1 đã hy sinh trên vùng biển thềm lục địa Tổ quốc, ba liệt sĩ được nhắc nhiều nhất và được coi là biểu tượng đẹp đẽ nhất về tinh thần dũng cảm, đức hy sinh quên mình, đó là các liệt sĩ đã hy sinh trong trận bão số 8 năm 1998.

TUẤN CƯỜNG

Đa dạng đề cử giải thưởng Fair Play 2022

Đa dạng đề cử giải thưởng Fair Play 2022

(PLO)- Hội đồng thẩm định giải thưởng Fair Play báo Pháp Luật TP.HCM đã họp và thảo luận trong gần 20 đề cử của các nhà chuyên môn, nhà báo, trọng tài, người hâm mộ… nhằm chọn ra năm đề cử chính thức trước khi hơn 150 lá phiếu bình chọn được gửi đến những nhà chuyên môn.
Giải pháp để bứt phá cho 2023

Giải pháp để bứt phá cho 2023

(PLO)- Trong khi chờ tác động tích cực lan tỏa đến Việt Nam thì trong thời gian chờ đợi, TP.HCM cần đặc biệt tập trung vào nội lực của kinh tế TP, trong đó phát huy các lĩnh vực y tế, giáo dục, văn hóa, thể thao như là một ngành công nghiệp dịch vụ.
Tôi ghét những cánh tay giơ lên

Tôi ghét những cánh tay giơ lên

Ngày nay chuyện bốn phương tám hướng gì cũng loan truyền chóng mặt. Ngoài một rừng cơ quan báo chí chuyên nghiệp thì giới đưa tin dạo còn nhiều gấp vạn lần.
Vinh danh kỳ 29: Bảng vàng về với Đắk Lắk

Vinh danh kỳ 29: Bảng vàng về với Đắk Lắk

(PL)- Số lượng bạn đọc ở Đắk Lắk đã từng được trúng giải À Ra Thế khá nhiều, tuy nhiên đây là lần đầu tiên bảng vàng xướng tên một bạn đọc ở địa phương này, đồng thời Bình Phước vẫn luôn giữ “áp đảo” các vị trí còn lại.