(PL)- Bà này kiện bà kia vì cho rằng do bị chửi mà học sinh không mua hàng nữa khiến mất thu nhập nhưng tòa không chấp nhận.

TAND tỉnh Cà Mau vừa xử phúc thẩm vụ án tranh chấp yêu cầu bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng do danh dự, nhân phẩm, uy tín bị xâm phạm giữa bà NTNL với bà NTTM và con gái bà M. là chị NTP.

Bà L. trình bày, ngày 1-1-2018, bà dọn vệ sinh và đổ lá cây vào gốc cây xà cừ cách nhà bà M. hơn 5 m. Nhưng từ trong nhà bà M. mở cửa ra và nói bà L. bằng những câu vu khống, bịa đặt như giật chồng người ta, giật đất người khác... Một tuần sau mẹ con bà M. tiếp tục dùng lời lẽ thô tục chửi bà trước mặt nhiều học sinh trước cổng Trường THCS Phú Tân và nhiều người khác. Chưa dừng lại ở đó, bà M. và con gái là chị P. còn kêu học sinh quay clip đưa lên mạng xã hội.

Theo bà L., hành vi của mẹ con bà M. đã gây ảnh hưởng xấu đến danh dự, nhân phẩm, uy tín của bà, trong thời gian dài sau đó học sinh ít lại chỗ bà mua dụng cụ học tập. Những người hàng xóm chung quanh và bạn bè thì dị nghị, tránh mặt, ít giao tiếp với bà như bình thường. Bà L. yêu cầu tòa tuyên buộc mẹ con bà M. phải công khai xin lỗi bà trước cổng trường và bồi thường thiệt hại do danh dự, uy tín, nhân phẩm, tổn thất tinh thần bằng 10 tháng lương cơ sở, tương đương với 13,9 triệu đồng. Ngoài ra, bà L. còn yêu cầu được bồi thường thiệt hại do việc kinh doanh của bà bị giảm thu nhập mỗi tháng 1,5 triệu đồng x bốn tháng là 6 triệu đồng. Vụ kiện được TAND huyện Phú Tân (Cà Mau) thụ lý giải quyết.

Tại tòa, bà M. trình bày do trước đây giữa gia đình bà M. và gia đình bà L. có mâu thuẫn trong việc mua bán dụng cụ học sinh nên hai bà mới xảy ra việc chửi nhau. Bà M. thừa nhận mẹ con bà có chửi bà L. nhưng do bà L. chửi gia đình bà trước. Ngoài ra còn có thêm em và con bà L. tham gia chửi mẹ con bà. Thời gian chửi nhau kéo dài khoảng 15 - 20 phút thì tự giải tán và sau đó bà L. vẫn kinh doanh buôn bán bình thường. Theo bà M., việc chửi nhau là do gia đình bà L. chửi gia đình bà trước nên gia đình bà mới chửi lại, vì vậy bà không đồng ý với các yêu cầu khởi kiện.

Con gái bà M. là chị P. thì cho rằng sự việc đúng như lời trình bày của bà M. nên không trình bày gì thêm, chị cũng không đồng ý xin lỗi và bồi thường theo yêu cầu của bà L. Cuối năm 2018, TAND huyện Phú Tân đã xử sơ thẩm và tuyên không chấp nhận yêu cầu khởi kiện của bà L. nên bà L. đã kháng cáo án sơ thẩm.

Tại phiên xử phúc thẩm, TAND tỉnh Cà Mau nhận định quá trình giải quyết vụ án, bà L. cho rằng khi mẹ con bà M. chửi thì bà L. không chửi lại. Tuy nhiên, tại biên bản xác minh của TAND huyện ngày 17-10-2018 đối với công an viên xã và công an viên phụ trách ấp, cùng nhiều đơn xác nhận của các em học sinh Trường THCS Phú Tân chứng kiến sự việc thì khác. Theo đó, tại thời điểm sự việc xảy ra, khi mẹ con bà M. chửi thì bà L. và người nhà cũng chửi lại bằng những lời lẽ thô tục. Như vậy việc bà L. cho rằng bà không chửi lại là không có cơ sở.

HĐXX xét thấy gia đình bà L. với gia đình bà M. chửi nhau vào ngày 8-1-2018 chỉ do xuất phát từ mâu thuẫn trước đó trong việc mua bán dụng cụ học sinh. Việc chửi nhau thể hiện sự bột phát tức giận nhất thời, sau khi chửi nhau các bên đương sự tự giải tán. Đồng thời sau khi sự việc chửi nhau xảy ra, công an xã cũng đã ra quyết định xử phạt hành chính đối với mẹ con bà M. và con gái bà L. Do đó việc tòa án cấp sơ thẩm không chấp nhận yêu cầu khởi kiện của bà L. là có cơ sở, tòa tuyên không chấp nhận kháng cáo của bà L.

MINH KHÁNH