TAND TP Cao Lãnh, Đồng Tháp vừa xử sơ thẩm vụ ông S. tranh chấp yêu cầu ông L. bồi thường thiệt hại về tài sản do bị xâm phạm. Nguyên đơn cho rằng ông L. đã dùng búa đập hàng rào tôn của mình nên phải bồi thường.

Tại đơn khởi kiện, ông S. trình bày ông và ông L. là hàng xóm của nhau. Do trước đó hai bên có mâu thuẫn nên ông L. nhiều lần đến nhà xúc phạm ông. Đỉnh điểm là vào ngày 19-11-2016, ông L. đến nhà ông gây rối và đập phá hàng rào bằng vách tôn của gia đình ông. Thấy vậy ông S. có gọi điện thoại báo Công an phường 1 đến lập biên bản ghi nhận sự việc. Tuy nhiên, sau khi công an phường ra về, ông L. tiếp tục dùng búa đập hàng rào làm hư hỏng hàng rào gồm tám tấm tôn Hoa Sen, sóng tròn (ngang 0,9 m, dài 2 m), một cánh cửa khung thép loại 1. Sự việc này cũng ông S. trình báo với chính quyền địa phương sau đó.

Vì 8 tấm tôn, hàng xóm đưa nhau ra tòa - ảnh 1
Ảnh minh họa

Ngày 16-2-2017, UBND phường 1 có mời hai ông đến hòa giải nhưng ông L. không đến nên ông S. có ý kiến là yêu cầu được bồi thường thiệt hại do tài sản bị xâm hại. Gần một tháng sau, UBND phường 1 tiếp tục mời hai bên tới hòa giải lần thứ hai nhưng ông L. vẫn không đến. Sau đó ông L. có ý kiến với UBND phường là đồng ý bồi thường cho ông S. nhưng không phải bằng tiền mà theo hiện trạng bằng vật liệu hàng phế liệu.

Ông S. không đồng ý nên khởi kiện yêu cầu tòa án giải quyết buộc ông L. phải bồi thường giá trị của tám tấm tôn Hoa Sen và một cánh cửa tôn khung kẽm tổng cộng là 1,6 triệu đồng.

Tại phiên hòa giải và tại phiên tòa sơ thẩm, ông S. thống nhất theo giá của hội đồng định giá tài sản do TAND TP Cao Lãnh thành lập, xác định tổng thiệt hại là hơn 1,1 triệu đồng. Ông S. yêu cầu ông L. bồi thường số tiền trên.

Phía bị đơn là ông L. có đơn phản tố yêu cầu ông S. phải giao lại tám tấm tôn và một cánh cửa (khung kẽm, tôn sóng vuông) bị hư hại lại cho mình. Về bồi thường, ông L. cho biết ông cũng thống nhất theo giá của hội đồng định giá tài sản đưa ra và đồng ý bồi thường.

HĐXX TAND TP Cao Lãnh nhận định ông S. yêu cầu ông L. bồi thường giá trị của tám tấm tôn và một cánh cửa. Các tài sản này được ông L. thừa nhận là có hành vi xâm phạm gây thiệt hại về tài sản cho ông S. và giá trị của chúng là hơn 1,1 triệu đồng. Quá trình hòa giải, ông L. có ý kiến đồng ý trả theo yêu cầu của ông S., như vậy ông L. có nghĩa vụ trả cho ông S. số tiền bồi thường trên.

Bị đơn có đơn phản tố yêu cầu ông S. phải giao lại tám tấm tôn Hoa Sen và một cánh cửa (khung kẽm, tôn sóng vuông) mà ông L. đã làm hỏng. Lý do ông L. đưa ra là mình đã bồi thường toàn bộ giá trị sử dụng nên các tài sản trên thuộc sở hữu của ông L.

Nhưng qua hai lần triệu tập xét xử, ông L. đều vắng mặt mà không có lý do chính đáng và không có đơn đề nghị xét xử vắng mặt nên HĐXX đình chỉ giải quyết đối với yêu cầu phản tố của ông L. và sung vào công quỹ nhà nước số tiền tạm ứng án phí mà ông L. đã nộp là 300.000 đồng.