Bác sĩ đang khám cho bệnh nhân tại phòng cấp cứu của BV Đa khoa tỉnh Tây Ninh. Ảnh: T.NHÂN
Đầu tháng 2, gia đình tôi về Tây Ninh dự đám giỗ người thân. Khi tiệc sắp tàn, chú tôi chẳng may té xỉu nên gia đình vội vàng đưa chú vào BV Đa khoa tỉnh Tây Ninh cấp cứu.
Chúng tôi đến cổng cấp cứu của bệnh viện lúc quá trưa. Người trực cổng mải mê trò chuyện với ai đó nên chẳng chịu ra mở cổng mặc dù chúng tôi đã nhấn kèn rất to. Chúng tôi phải xuống xe chạy lại báo thì anh này mới thư thả đi ra mở cổng.
Chúng tôi phải tự tìm phòng đo điện tim và phải kiên trì gõ cửa đến ba lần. Một cô nhân viên bệnh viện (không đeo bảng tên) ra dấu cho chúng tôi đẩy xe bệnh nhân đến sát cửa phòng, đồng thời yêu cầu chúng tôi kéo áo và hai ống quần của chú tôi lên. Vừa lúc ấy, một người đàn ông mặc thường phục bước đến. Thay vì tập trung khám cho bệnh nhân, cô nhân viên lại mải mê nói chuyện với người đàn ông. Vừa làm xét nghiệm điện tim, cô vừa bàn với ông rằng nên mua hai hay ba ly trà sữa, nếu chỉ mua hai ly thì người ta sẽ không mang vào… Khám xong, cô để mặc chú tôi nằm đó mà không nói lời nào. Đến khi chúng tôi nóng ruột và chạy đến chỉnh lại y phục cho chú, cô mới chịu phán một câu: “Đem ra lại phòng cấp cứu!”.
Chú tôi bị bệnh thiếu máu cơ tim nên phải nhập viện điều trị. Sau khi hoàn tất thủ tục, một cô hộ lý bảo chúng tôi đẩy xe đưa chú đi theo cô ấy. Vì sợ những va chạm có thể khiến chú đau đớn, chúng tôi đẩy xe chậm phía sau nên không theo kịp cô hộ lý đi khá nhanh phía trước. Lúc đến được nơi cô hộ lý chỉ, chúng tôi phải tìm mãi mới thấy cô đang đứng đợi bên thang máy để hướng dẫn chuyển chú tôi lên lầu một của khoa Nội C. Đến đây, một cô hộ lý khác bảo chúng tôi khiêng bệnh nhân bằng băng ca và đi bộ lên tiếp lầu hai. Khi thấy chúng tôi loay hoay mãi để gỡ băng ca ra khỏi xe đẩy, cô hộ lý vẫn thản nhiên đứng nhìn mà chớ hề giúp đỡ.
Nhận giường bệnh số 69, chúng tôi thất vọng hơn khi ở đó không hề có tấm trải giường, chỉ có một chiếc chiếu của ai đó để lại. Chúng tôi vừa lo giữ băng ca vừa lo kéo chiếu, còn cô hộ lý vẫn tiếp tục đứng nhìn. Thấy chú tôi được đặt xuống giường an toàn, cô hộ lý liền yêu cầu chúng tôi đem băng ca xuống trả lại phòng cấp cứu. Đến lúc này, chúng tôi hết chịu đựng nổi nên phản ứng: “Những việc nãy giờ chúng tôi làm lẽ ra là việc của nhân viên bệnh viện. Chúng tôi không phải là người của ngành y, làm sao hiểu được cách vận chuyển một bệnh nhân sao cho an toàn, nhất là một bệnh nhân bị bệnh thiếu máu cơ tim, rất cần sự thăng bằng và ít va chạm”. Thay vì tiếp thu, cô hộ lý thách thức: “Có thắc mắc gì thì mời lên gặp giám đốc bệnh viện!”. Khi chúng tôi hỏi số điện thoại thì cô này quay lưng bỏ đi.
Nhóm người đưa chú tôi vào bệnh viện có hai người đàn ông mà còn vất vả thế. Nhiều thân nhân nuôi bệnh kể rằng với những bệnh nhân không có người thân đi theo, họ phải thuê nhân viên của bệnh viên khiêng và phải trả 20.000 đồng/lượt.
Bệnh nhân đến trị bệnh đóng tất cả các khoản tiền mà bệnh viện yêu cầu và cần được chăm sóc một cách tốt nhất có thể. Đằng này, bệnh viện lại hết sức nhởn nhơ trước bệnh tình của chú tôi. Thiết nghĩ khi đã khoác lên mình chiếc áo thánh thiện của ngành y thì người bác sĩ, hộ lý, nhân viên bệnh viện… phải hết mình vì bệnh nhân. Được vậy, người bệnh và thân nhân người bệnh mới bớt được cảm giác rối bời trước nỗi lo lắng về bệnh tật và người thầy thuốc mới xứng đáng với câu “lương y như từ mẫu”.
| Sẽ kịp thời chấn chỉnh Chủ trương của bệnh viện là khi bệnh nhân đến phải đón tiếp niềm nở, ở thì chăm sóc tận tình, về thì dặn dò chu đáo... Chúng tôi sẽ kiểm tra, xác minh thông tin về thái độ phục vụ chưa tốt của nhân viên bệnh viện, nếu có sẽ kịp thời chấn chỉnh. Hiện tại, khoa Nội và khoa Nhi của bệnh viện không có thang máy. Bệnh nhân di chuyển lên lầu một của hai khoa này phải đi thang máy của khoa Phẫu thuật gây mê hồi sức, còn từ lầu một chuyển lên lầu hai thì phải khiêng bộ. Nhiều bệnh nhân có trọng lượng quá nặng, lại có ít hoặc không có người thân đi cùng mà nhân viên bệnh viện đa số là nữ nên khiêng không nổi. Từ đó, ban giám đốc bệnh viện đã thành lập đội khiêng bệnh nhân và giao cho phòng điều dưỡng quản lý. Giá một lần khiêng do bệnh viện quy định là 10.000 đồng. Bệnh viện chưa đồng ý với kiến nghị tăng giá khiêng nên chúng tôi sẽ kiểm tra lại thông tin người khiêng tự ý đòi giá 20.000 đồng/lượt. Bác sĩ ĐOÀN THỊ HƯƠNG, Phó Giám đốc BV Đa khoa tỉnh Tây Ninh THÀNH NHÂN ghi |
BÙI BÁ THANH LIÊM (410 quốc lộ 62, phường 6, TP Tân An, Long An)