Với tôi, Phở Sài Gòn là tình yêu và nỗi nhớ

0:00 / 0:00
0:00
(PLO)-  Phở Sài Gòn còn là bát phở của tình thương và nỗi nhớ, sự day dứt như khắc sâu từ trong tâm khảm và từ tận đáy lòng. Phở Sài Gòn còn là sự sẻ chia đầy ấm áp trong những ngày đầu tiên tôi mới chập chững vào Sài Gòn.

Chị bạn đồng nghiệp tôi kể, con gái út của chị đang du học ở Mỹ vừa mới về Việt Nam để ăn Tết Nguyên đán cùng gia đình.

Chị bảo với tôi là vừa về tới nhà chưa kịp nghỉ ngơi sau chuyến bay dài, cháu lao ngay ra tiệm phở gần chung cư để ăn tô phở nóng vì quá thèm tô phở Sài Gòn nơi quê nhà.

Với tôi, Phở Sài Gòn là tình yêu và nỗi nhớ ảnh 1

Phở tái - món ăn yêu thích của nhiều người dân ở Sài Gòn. Ảnh: NGUYỄN TÝ

Cháu nói ở bên Mỹ cũng có phở Việt do người Việt mình bán nhưng giá hơi mắc và dường như khi ăn cảm giác tô phở “thiêu thiếu” thứ gì đó chứ không ngon như khi thưởng thức và ăn phở ở Sài Gòn. Chị bảo về cả tuần là hầu như ngày nào cháu cũng đi ăn phở cho… đã thèm.

Nghe chị kể chuyện con gái xa quê đi du học thèm thuồng bát phở Sài Gòn khiến cho tôi nhớ lại những ngày đầu tiên chập chững vào Sài Gòn học đại học. Và cũng là lần đầu tiên tôi được thưởng thức bát phở nóng hổi, thơm ngon đặc trưng của Sài Gòn.

Với tôi, Phở Sài Gòn là tình yêu và nỗi nhớ ảnh 2

Bánh phở và các nguyên liệu, gia vị... để làm nên tô phở Sài Gòn.

Hồi đó nhà tôi ở quê Quảng Ngãi còn nhiều nghèo khó. Thường thì những bữa ăn sáng đến trường của mấy anh em tôi chỉ là những bát cháo trắng má nấu ăn với đường hoặc với mắm cái. "Sang" lắm là gói xôi hay ổ bánh mì kẹp thịt.

Có thể nói phở là món ăn "xa xỉ" đối với "con nhà nghèo" như mấy anh em tôi. Phở được mặc định chỉ có con nhà khá giả mới được ăn phở. Muốn ăn phở phải đạp xe đạp ra tận ngoài thị xã mua về chứ ở trong thôn quê toàn nhà nghèo có ai bán phở mà ăn.

Năm 1997, sau khi tốt nghiệp “tú tài” (Tốt nghiệp PTTH bây giờ) anh Ba dẫn tôi vào Sài Gòn để thi vào trường đại học Luật TP.HCM. Mẹ tôi gói ghém được hơn hai trăm nghìn đưa cho anh Ba làm lộ phí với lời dặn dò giữ tiền cẩn thận kẻo bị kẻ gian lấy cắp. Hai anh em nhớ chi tiêu tiết kiệm.

Với tôi, Phở Sài Gòn là tình yêu và nỗi nhớ ảnh 3

Quán phở Ngọc Hân của chị Trúc tuy nằm trong con hẻm sâu ở xã Vĩnh Lộc B, Bình Chánh nhưng luôn được bà con xa gần ghé thưởng thức.

Tôi còn nhớ, sau khi thi xong anh Ba mượn chiếc xe đạp "cà tàng" của người quen để chở tôi dạo một vòng cho biết thành phố vì đây cũng là lần đầu tiên anh Ba và tôi vào Sài Gòn. Anh Ba cười hiền nói với tôi đi cho biết Sài Gòn chứ để sau này "không còn có cơ hội" vào lại Sài Gòn nữa.

Sau mấy tiếng đồng hồ đạp xe lòng vòng thành phố, trên đường chở tôi về lại nhà người quen, anh Ba hỏi tôi thích ăn gì để anh dẫn tôi đi ăn, coi như là để thưởng vì tôi làm bài tốt trong kỳ thi. Tôi không do dự nói liền: "Anh Ba cho em ăn thử món phở Sài Gòn coi nó ra sao chứ vì hồi nào giờ em chưa được ăn phở". Anh Ba "rưng rưng" nhéo tai tôi gật gù đồng ý rồi nói thêm: "Anh Ba cũng chưa được ăn phở lần nào".

Với tôi, Phở Sài Gòn là tình yêu và nỗi nhớ ảnh 4

Quán phở Ngọc Hân của chị Trúc (Bình Chánh, TP.HCM) được mẹ chị - chủ quán Bà Hai truyền lại có thâm niên gần 20 năm được nhiều người bình dân lựa chọn vì giá rẻ 30.000 đồng/tô, lại sạch sẽ. Tuy mới 8h15 sáng 31-12-2023 đã hết sạch.

Quán phở là một căn nhà cấp 4 nằm bên trong con hẻm trên đường Xô Viết Nghệ Tĩnh, Bình Thạnh, gần bến xe Miền Đông cũ lúc đó. Quán khá đông khách. Điều làm tôi ấn tượng là nồi nước lèo to đùng luôn bốc khói nghi ngút bên cạnh cái tủ kính là những thớ nạm bò treo lủng lẳng.

Anh Ba gọi 2 tô phở tái nạm. Thú thật, ngồi chờ tới lượt, mùi thơm ngào ngạt của nồi nước lèo bốc khói làm tôi thèm thuồng, muốn nhanh chóng được thưởng thức tô phở bò Sài Gòn.

Với tôi, Phở Sài Gòn là tình yêu và nỗi nhớ ảnh 5

Tôi cầm đũa bắt đầu thưởng thức bát phở Sài Gòn mà lần đầu tiên được thưởng thức. Ảnh: NGUYỄN ĐƯỚC

Mấy phút sau, hai tô phở bò "tái nạm" được bưng lên. Lần đầu tiên trong đời tôi được ăn tô phở có nhiều thịt bò và rau hành như thế. Anh Ba "bắt chước" gọi thêm một đĩa giá trụng khi nghe thấy bàn kế bên vừa gọi. Bỏ thêm giá trụng vào tô, lặt mấy cọng rau quế, ngò gai, rau húng, rau ôm bỏ vào tô phở, vắt thêm miếng chanh, cho thêm tương ớt... tôi cầm đũa bắt đầu thưởng thức bát phở Sài Gòn mà lần đầu tiên được thưởng thức.

Vị thơm ngọt của nước lèo hầm xương, vị ngon ngọt và béo ngậy của miếng thịt nạm bò cùng mùi thơm của các loại rau như "đánh thức" vị giác của một “đứa nhà quê” chính cống lần đầu tiên được thưởng thức phở Sài Gòn. Tôi xì xụp, nói với anh Ba: "Phở Sài Gòn ngon thiệt anh Ba ha". Anh Ba tôi cũng gật gù rồi phán: "Phở Sài Gòn ngon thiệt".

Chưa đầy mươi phút tô phở đã cạn trơ bánh và nước. Cảm giác ăn vẫn chưa đã thèm, tôi muốn nói với anh Ba là cho tôi ăn thêm bát nữa nhưng vì số tiền lộ phí đi thi đại học má đưa cho anh Ba có hạn, tôi đành “gác” nỗi thèm thuồng vào trong lòng. Ngồi sau xe đạp anh Ba chở về lại nhà, mùi vị của bát phở Sài Gòn cứ "vương vấn" và làm tôi "xao xuyến" mãi. Tôi chính thức yêu bát phở Sài Gòn từ dạo đó.

Những năm tháng học đại học tại làng đại học ở phường Linh Trung, quận Thủ Đức, tôi cũng có nhiều lần được thưởng thức, ăn phở Sài Gòn mỗi sáng trước khi lên giảng đường. Tôi nhớ, hồi đó ngay khúc cua dẫn vào phòng trọ có quán phở nhỏ của cô Hồng, quê cô ở tận Ninh Thuận. Phở cô nấu rất thơm ngon và rẻ, một tô phở cô bán cho sinh viên cũng chất lượng, cũng có đầy đủ bò viên, nạm bò cùng rau xanh giá chỉ vài ba nghìn đồng vì cô hiểu và rất thương bọn sinh viên nghèo khó ham học như tôi.

Với tôi, Phở Sài Gòn là tình yêu và nỗi nhớ ảnh 6

Chị Trúc được mẹ truyền lại nghề gần 10 năm bán phở

Biết hoàn cảnh tôi còn nghèo khó nên tô phở cô bán cho tôi có nhiều bánh phở và nhiều thịt bò hơn người khác. Thường thì những buổi sáng không có tiết học sớm tôi tranh thủ ra quán để phụ giúp cô bưng bê và để có cơ hội được ăn phở miễn phí…

Tôi tốt nghiệp ra trường và chọn Sài Gòn là quê hương thứ 2 của mình để lập nghiệp và gắn bó lâu dài. Tôi hứa với lòng mình có dịp tôi sẽ gọi điện cho anh Ba vào Sài Gòn chơi một chuyến và lần này chính tôi sẽ dẫn anh Ba dạo dạo Sài Gòn và chở anh trên chiếc xe máy và đưa anh đi ăn bát phở Sài Gòn cho đã thèm. Tôi biết anh Ba thích thưởng thức bát phở Sài Gòn.

Thế nhưng dự định chưa hoàn thành thì tôi nhận "hung tin" từ quê nhà, má gọi vào với giọng thảng thốt, nghẹn ngào. Anh Ba tôi qua đời sau một cơn đau tim đột ngột. Anh qua đời khi tuổi đời còn rất trẻ, chỉ vừa tuổi 35. Tôi đau buồn và biết rằng kế hoạch và những dự định của mình cũng như sẽ đưa anh Ba đi ăn bát phở Sài Gòn sẽ mãi mãi không bao giờ thực hiện được nữa.

Có lẽ, với riêng tôi, giờ đây bát phở Sài Gòn không chỉ là một món ăn thuần túy, một món ăn thân thương, thường xuyên mỗi ngày của tôi. Bát phở Sài Gòn còn chan chứa những kỷ niệm thật đẹp, những ký ức của lần đầu tiên được thưởng thức, ăn phở không thể nào mờ phai quên lãng của một đời người.

Với tôi, Phở Sài Gòn là tình yêu và nỗi nhớ ảnh 7

An toàn thực phẩm được chị Trúc - chủ quán phở Ngọc Hân đặt lên hàng đầu.

Phở Sài Gòn còn là bát phở của tình thương và nỗi nhớ, sự day dứt như khắc sâu từ trong tâm khảm và từ tận đáy lòng. Phở Sài Gòn còn là sự sẻ chia đầy ấm áp trong những ngày đầu tiên tôi mới chập chững vào Sài Gòn.

Ngộ nghĩnh 100 hình ảnh 'Mèo du Xuân'

Ngộ nghĩnh 100 hình ảnh 'Mèo du Xuân'

(PLO)- Theo đại diện ban tổ chức, 'Mèo du Xuân' chính là lời chúc mừng bằng nghệ thuật, bằng cái đẹp gửi tới người xem nhân tết Quý Mão 2013. 
Đa dạng đề cử giải thưởng Fair Play 2022

Đa dạng đề cử giải thưởng Fair Play 2022

(PLO)- Hội đồng thẩm định giải thưởng Fair Play báo Pháp Luật TP.HCM đã họp và thảo luận trong gần 20 đề cử của các nhà chuyên môn, nhà báo, trọng tài, người hâm mộ… nhằm chọn ra năm đề cử chính thức trước khi hơn 150 lá phiếu bình chọn được gửi đến những nhà chuyên môn.
Giải pháp để bứt phá cho 2023

Giải pháp để bứt phá cho 2023

(PLO)- Trong khi chờ tác động tích cực lan tỏa đến Việt Nam thì trong thời gian chờ đợi, TP.HCM cần đặc biệt tập trung vào nội lực của kinh tế TP, trong đó phát huy các lĩnh vực y tế, giáo dục, văn hóa, thể thao như là một ngành công nghiệp dịch vụ.
Vì sao có tục kiêng quét nhà, đổ rác vào mùng 1 tết?

Vì sao có tục kiêng quét nhà, đổ rác vào mùng 1 tết?

(PLO)- Ông bà ta có quan điểm về mê tín dị đoan, những cái không phù hợp với cuộc sống dần dẹp bỏ. Những tập tục tốt đẹp cần giữ gìn phát huy. Một trong những tục ấy là tục kiêng quét nhà ngày mùng một Tết, vì sao?