Cần (đầu tiên bên phải) trong những giờ huấn luyện lướt ván diều - Ảnh: Daria
Cần “chocolate” đen nhẻm. Con trai miền biển luôn có làn da cháy giòn màu nắng biển khơi như vậy. Mái tóc bù xù thường tóa về phía trước mặt như rễ tre. Sóng tóc đã làm nụ cười trên gương mặt Cần trẻ trung như bay bổng và hồ hởi như sóng nước.
Chàng phục vụ chơi lướt ván diều
Năm 2004, Nguyễn Thanh Trung (bạn bè gọi anh là Cần “chocolate”) rụt rè nộp hồ sơ đi làm lễ tân ở một công ty du lịch. Không học cao, không ngoại ngữ, ước mơ ban đầu thi vào Đại học An ninh của Cần được anh gọi tên là “khó quá không với tới được”. Trong những bước chân đầu tiên vào thế giới du lịch, Cần nhìn thấy những chiếc diều tung mình lên không trung, những chàng trai phương Tây lái diều như lái gió, chân đạp sóng như thêu dệt, lả lướt chinh phục tự nhiên. Cần - trai biển, sống cả tuổi thơ với sóng biển cát vàng - lần đầu tiên biết rằng mình sinh ra để tim đập theo nhịp của sóng nước.
| Cần nhỏ con, mảnh khảnh. Cần khiêm nhường, nhẹ nhàng. Và Cần huấn luyện viên với mức giá 20 USD/giờ tại Mũi Né, đơn giản và kiêu hãnh như bất kỳ huấn luyện viên tóc vàng cao lớn nào khác tại thiên đường resort bây giờ. |
Cần bạo dạn bỏ hồ sơ làm lễ tân - công việc mà một người có trình độ thấp coi là ổn định - xin làm “trợ lý” cho huấn luyện viên dù lượn ở trung tâm huấn luyện thể thao nước Windchimes. Gọi tiếng Anh là “assistant” cho sang chứ việc của Cần khi đó là chạy theo du khách, giúp họ đeo thiết bị, gỡ dù, chăm sóc họ từng li từng tí, lương chỉ hơn 1 triệu đồng/tháng.
Vào thời điểm đó, một giờ lướt ván diều có giá 50 USD, huấn luyện viên được hưởng 16 USD/giờ. Cần nhớ lại: “Sau một thời gian thì việc mình làm cũng không ít hơn bất kỳ huấn luyện viên nào, nhưng họ có bằng cấp quốc tế nên lương cao. Chứ có lúc mình phụ huấn luyện nhưng lương cũng chỉ như thế”.
Cần dùng hết những giờ vắng khách, rảnh rỗi để nhờ các huấn luyện viên người Mỹ, Đức, Pháp... ở trung tâm chỉ cho hết những ngón nghề của môn thể thao đã giữ trọn cảm xúc và khao khát trẻ trung của anh. Cần mê mẩn tập. Cần đi từ những 5m, 10m, đến 20m đơn giản trên sóng. Cần phải học cách để con diều không rơi, cảm nhận từng cơn gió trên lưng và cánh tay mình. Cần dùng cánh tay trai trẻ và sức khỏe để “thuần hóa” dần những cơn sóng khi bản ván trượt nương mình theo con nước. Một tuần sau khi vào Windchimes, Cần biết đi lại trên nước bằng dù và ván.
Gần một năm sau, lần đầu tiên Cần tung thân thể mình vào gió. Cần nắm được diều, quyến rũ được gió và tự tin làm chủ sóng. Những người chơi lướt ván diều ban đầu dễ dàng bị cuốn hút bởi cảm giác bay lên không trung, thật cao và đầy tự do. Cần vừa làm trợ lý, chăm sóc khách du lịch học chơi diều, vừa chăm chỉ nghĩ về những cú “trick” (những cú biểu diễn đặc biệt của vận động viên lướt ván diều).
Hai năm sau, Cần bay trên không trung, đổi tay, lượn xoáy vòng không e ngại. Cần miêu tả: “Khi đã bay quen rồi thì mình không nhìn con diều nữa, chỉ cảm nhận thấy con diều đã bay đi đâu rồi, cả bàn chân của mình cũng đã có cảm giác đáp xuống thế nào rồi. Không nhìn cả diều và bàn chân, mình chỉ tập trung vào cú trick mình sắp biểu diễn” - Cần sung sướng với cảm giác những vị khách Tây nhìn mãi theo cái thân thể bé nhỏ của mình nương bay theo gió. Cần thích nhìn họ hướng máy ảnh bấm liên tục khi anh biểu diễn. Khi đó, là một “trợ lý” - hay người phục vụ, Cần đã chơi lướt ván diều điệu nghệ không thua bất kỳ ông thầy nào của mình trong trường Windchimes.
...Đến huấn luyện viên quốc tế trẻ nhất Mũi Né
Có một ông giáo sư người Mỹ gốc Việt về Mũi Né chơi lướt ván diều và lưu trú một thời gian dài ở Windchimes. Học hết một chương trình năm giờ dành cho người mới chơi, ông thầy già hỏi Cần nên mua một bộ đồ rồi tập chơi hay đóng tiền tập chơi tiếp. Cần bảo: “Bố mua bộ đồ xài lại, chơi sẽ rẻ hơn nhiều, bố mua đi rồi con chỉ bố từ từ chơi”. Đổi lại, ông già hỏi Cần thích gì. Cần bảo: “Bố chỉ con tiếng Anh đi!”.
Ông giáo sư tên Nam. Hằng ngày, 9g sáng hai thầy trò vác ván diều ra biển. Gió chưa lên thì học tiếng Anh. Gió lên thì thầy trò ra tập lướt ván. Có những lúc giờ học tiếng Anh kéo dài đến ba, bốn giờ vì gió... không chịu lên. Có lúc Cần và ông già tập từ sớm vì gió lên sớm. Tiếng Anh và gió Mũi Né nối hai thầy trò với nhau. Chỉ ba tháng, Cần đen nhẻm gió biển từ quê mùa tiếng Anh bồi chững chạc hẳn với câu cú đâu ra đó, chỉn chu gọn gàng. Vừa học lướt ván diều, Cần vừa thực tập nói tiếng Anh với “bố”.
| Cần “chocolate” chính thức trở thành huấn luyện viên quốc tế cấp độ 1 vào ngày 8-3-2007, trong đợt tập huấn và thi chứng chỉ đầu tiên của Trường C2Sky tại Mũi Né, Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận. Hiện nay Cần là điều phối viên thể thao tại trung tâm thể thao nước của resort 5 sao Princess d’Annam tại huyện Hàm Thuận Nam, tỉnh Bình Thuận. |
Trước khi về Mỹ, ông già dặn Cần phải tiếp tục xem phim Mỹ, tập nghe từng câu từng từ, nghe nhạc tiếng Anh, luyện nói mỗi ngày. “Bố bảo mình đừng mắc cỡ, nói không đúng thì người ta sẽ biết mà chỉ lại cho mình”. Cần nhớ lời ông dạy, không ngờ chỉ một thời gian ngắn sau đó, tiếng Anh và trò chơi lướt ván diều của hai thầy trò ngày nào trở thành sự nghiệp thật sự của Cần.
“Tụi mình làm trợ lý cũng làm nhiều y như huấn luyện viên mà chỉ được 1,5 triệu đồng/tháng. Tụi mình chỉ nghĩ làm cách nào kiếm được nhiều tiền như huấn luyện viên, 16 USD/giờ, năm đó”.
Khi chương trình huấn luyện và thi chứng chỉ huấn luyện viên lướt ván diều quốc tế IKO (International Kiteboarding Organization) được một người Úc đưa đến Việt Nam, mở đường cho những huấn luyện viên địa phương được đào tạo theo chuẩn quốc tế, Cần và bốn người bạn Việt Nam của anh đã quyết sẽ đi thi, quyết có một cái bằng để hành nghề chuyên nghiệp.
Năm 2007, 1.000 USD không phải số tiền nhỏ với Cần - trợ lý dù lượn, con một gia đình rất bình thường ở Phan Thiết. Cần thuyết phục mẹ bằng những đêm thao thức, những lo lắng và trăn trở, và cầm trong tay 400 USD mà mẹ anh bấm bụng liều mình theo suy nghĩ thằng con trai mới lớn của bà. Windchimes và những người anh huấn luyện viên cho Cần mượn phần còn lại.
Lần đầu tiên Cần học cách làm quen với khách du lịch, kiểm tra sức khỏe, xem họ có tiền sử bệnh tim, đang có thai, hay có vấn đề nghiêm trọng nào không. Cần được chỉ dẫn cách đưa học viên của mình vào bài học, làm quen với thiết bị. Khi nào bầu trời có gió tốt, khi nào gió tốt báo hiệu thảm họa, khi nào trời đẹp cho một cuộc chơi... 1.000 USD là cánh cửa mở ra một thế giới hoàn toàn khác hẳn với nhận thức của Cần mỗi khi cưỡi sóng và tung mình lên không với diều. Cần nhớ lại: “Lúc bắt đầu vô thi thấy hơi uổng tiền, mình không đậu thì uổng quá, làm bao nhiêu mới trả nợ được?”.
Tất cả những dòng ký ức ấy chính là thép đã tạo nên một Cần “chocolate” bây giờ, tự tin bay lên với gió, tự tin cưỡi sóng, tự tin đón những “học trò” cao gấp hai, ba lần mình và xì xồ tiếng Tây luôn miệng. “Sau khi có bằng, có tháng cao điểm mình kiếm đến hơn 2.000 USD. Mùa bình thường có khi vài trăm USD, tất nhiên những tháng vắng khách có khi chỉ... 100 USD”.
Năm 2008, Cần về Hàm Tiến, chính thức đầu quân cho resort 5 sao Princess d’Annam, phụ trách bộ phận thể thao nước và huấn luyện viên lướt ván diều tại đây. Cần so đo: “Mình thích ở Mũi Né với anh em, có những chiều uống chai bia và cùng tập những trick mới, những cú lượn đẹp và cùng chia sẻ mọi thứ. Nhưng khi hết tập rồi thì sao? Sự nghiệp mình chưa có gì cả. Mình phải bắt đầu một cái gì bền vững hơn”.
Hàm Tiến thì buồn, Cần chỉ có một mình với sóng nước. Cần phải chăm chút đi về với những bộ phận như hồ bơi, ván diều, thuyền buồm... Nhưng chính ở đây Cần tìm thấy những đam mê của mình đang thành hiện thực, anh vẫn tự do chơi lướt ván, tự do nghĩ ngợi và mê mải với những thử thách mới trong nghề thể thao nước. Ở đấy, Cần học làm thuyền trưởng, học lướt ván buồm, chơi thêm một vài môn.
Cần 26 tuổi, vừa lập gia đình và có một con nhỏ. Cần vẫn nhớ những chai bia bên bờ biển hay những buổi chiều say nụ cười của mấy cô gái Nga xinh đẹp ở “làng Nga” Hàm Tiến. Nhưng với lướt ván diều, Cần sẽ đi xa hơn với chặng đường mới, mê thể thao, có gia đình an bình và làm tự hào đấng sinh thành đã dám dúi vào tay anh 400 USD trong những ngày khó khăn khi mới vào nghề.
Cần là hình ảnh rất đơn giản của một người địa phương - có thể kiếm sống và sung túc trên chính sóng biển quê hương của mình bằng những nỗ lực tự thân và bền bỉ...
Theo LAN PHƯƠNG (TTO)