Nhưng rồi sau đó vợ chồng ông N. không thực hiện nội dung đã cam kết, không trả bất kỳ khoản tiền nào cho ông A.
Tháng 6-2011, ông A. đã yêu cầu Văn phòng Thừa phát lại quận 1 lập vi bằng xác định việc ông gửi thông báo đòi nợ cho vợ chồng ông N. Trong thông báo, ông yêu cầu vợ chồng ông N. phải trả nợ trong thời hạn năm ngày kể từ ngày nhận. Vợ chồng ông N. vẫn không đáp ứng nên ông A. đã khởi kiện ra TAND quận 11 (TP.HCM, nơi vợ chồng ông N. sinh sống) để đòi vợ chồng ông N. phải trả hơn 2,1 tỉ đồng cả vốn lẫn lãi.
Thụ lý vụ kiện, TAND tống đạt, niêm yết thông báo theo quy định nhưng vẫn không nhận được bất kỳ ý kiến phản hồi nào từ phía vợ chồng ông N. Theo yêu cầu của ông A., tòa đã tiến hành trưng cầu giám định chữ ký, chữ viết của vợ chồng ông N. trong các giấy vay tiền.
Theo kết luận giám định, chữ ký trong các giấy vay tiền đúng là của ông N. Tuy nhiên, tổ chức giám định chưa đủ cơ sở để xác định chữ ký còn lại là chữ ký của vợ ông N. vì không đủ mẫu so sánh. Tài liệu làm mẫu so sánh đã cung cấp thì có thời gian lập quá xa so với thời gian mà tài liệu cần giám định được xác lập.
Nhiều lần triệu tập vợ chồng ông N. tham gia giải quyết vụ án không được, mới đây TAND quận 11 đã mở phiên xử sơ thẩm vắng mặt phía bị đơn. Kết thúc phiên xử, tòa đã chấp nhận một phần yêu cầu khởi kiện của ông A., buộc ông N. phải trả hơn 1,9 tỉ đồng.
Tòa xác định vợ ông N. không có trách nhiệm liên đới với chồng trả khoản vay trên. Bởi lẽ dù trong giấy vay tiền có ghi tên bà cùng với chồng vay tiền của ông A. Tuy nhiên, kết quả giám định không có cơ sở để xác định chữ ký, chữ viết trong tài liệu đã nêu là của bà. Tại phiên xử, phía ông A. cũng rút lại việc yêu cầu bà này phải chịu trách nhiệm liên đới với chồng.
HOÀNG YẾN