Người đi họp có lắm tật xấu!

Nào là tật nói chuyện riêng, tật đến trễ về sớm…

Thông tin “Đi họp để… ngủ” đăng trên báo Pháp Luật TP.HCM ngày 4-2 không hề là cá biệt. Có dịp tham gia nhiều cuộc họp, tôi thấy tình trạng này khá phổ biến. Không những thế, người dự họp còn thể hiện nhiều chứng bệnh xem chừng rất khó chữa, đặc biệt là tại các buổi họp ở địa phương.

Để điện thoại reo ỏm tỏi

Lần đó, tôi tham gia cuộc họp Hội đồng Kiến trúc quy hoạch ở tỉnh nọ do chủ tịch UBND tỉnh chủ trì. Cuộc họp bàn về phương án quy hoạch một khu du lịch-văn hóa trọng điểm của địa phương. Vị chủ tịch “phát pháo” bằng lời kêu gọi các chuyên gia, cán bộ kỹ thuật tập trung góp ý để tìm ra phương án tối ưu cho khu du lịch-văn hóa trọng điểm. Thế nhưng sau khi kêu gọi mọi người phải hết sức tập trung, thể hiện tính nghiêm túc cho buổi họp thì điện thoại di động của vị chủ tịch liên tục đổ chuông réo rắt. Cả hội trường đi từ bất ngờ sang ngạc nhiên khi nhạc chờ phát ra từ điện thoại di động của ông toàn là những bài hát sôi động dành cho tuổi mới lớn, nhạc vũ trường. Các chuyên gia thuộc đơn vị tư vấn tỏ ra khá khó chịu khi đang trình bày phương án thì phải dừng lại để chờ ông nghe điện thoại. Cảm nhận được sự khó chịu của nhiều người, ông tỏ ra “khẳng khái”: “Anh em cứ trình bày, đề nghị các vị tiếp thu và cho ý kiến... Quy hoạch sao cũng được, riêng tôi chỉ yêu cầu trong khu quy hoạch này phải có cái hồ bơi. Có hồ bơi là… có văn hóa ghê gớm lắm” (!?).

Sau lời gỡ gạc của chủ tịch, các ý kiến sau đó hầu hết chỉ xoay quanh… chiếc hồ bơi. Một số khác trước khi góp ý đều bày tỏ sự đồng tình với ý kiến của vị chủ tịch và “chỉ xin bổ sung ý kiến nhỏ thôi” vì “ý kiến của vị chủ trì buổi họp đã bao quát hết rồi”!

Ở đây, ông chủ tịch mắc bệnh làm phiền người khác bằng điện thoại di động. Những người dự họp mắc bệnh nói theo, bệnh cả nể vốn xa lạ với tác phong khoa học, thường không mang lại hiệu quả tích cực trong công tác phản biện vốn cần nhiều sự thẳng thắn.

Xầm xì hoặc cười khúc khích

Người dự họp còn mắc bệnh “nói sau lưng”, xảy ra phổ biến ở buổi họp có sự tham gia của các cá nhân thuộc nhiều phe khác nhau. Thay vì phát biểu bàn luận chung, người ta lại xầm xì nói nhỏ vào tai nhau ngay trong buổi họp hoặc trong giờ giải lao. Bệnh này thực chất xuất phát từ tâm lý né tránh trách nhiệm hoặc sợ lòi cái dốt nếu góp ý trong buổi họp chung nhưng vẫn muốn thể hiện mình qua việc trao đổi bên lề.

Tiếp theo là bệnh “hay cười”. Khi một cá nhân nào đó đang say sưa phát biểu thì bên dưới hội trường bắt đầu có… tiếng cười khúc khích. Nguyên nhân gây cười rất đơn giản: Người phát biểu nói vấp, quan điểm của người phát biểu không giống quan điểm của cá nhân bên dưới, gương mặt hoặc tác phong của người phát biểu trông… buồn cười!

“Ra sớm, vào trễ” cũng là căn bệnh khá khó chữa. Khi dự họp, nhiều người liên tục xem đồng hồ. Không ít người tỏ ra bồn chồn đứng ngồi không yên vì mãi chẳng hết giờ. Nhiều người không đủ kiên nhẫn nên bỏ ra giải lao sớm. Nhưng khi hiệu lệnh tập trung tiếp tục buổi họp, không ít người còn đủng đỉnh ngoài hội trường.

Bỏ họp đi chơi

Cuối cùng là bệnh “bỏ họp”. Bệnh này khá trầm kha, thường xảy ra ở các cuộc họp cấp cao, tập trung nhiều bộ, ngành địa phương. Chuyến dự họp kiểu này thường biến thành chuyến du lịch. Tại buổi họp trù bị cho đại hội cấp toàn quốc của một hội nghề nghiệp, tôi thấy số đại biểu rất đông trong giờ khai mạc buổi sáng. Nhưng chỉ sau giờ khai mạc một tiếng đồng hồ, đại biểu đã lục tục rút lui, bỏ họp đi… tắm biển. Thậm chí vài đại biểu chỉ đăng ký phòng khách sạn đã được đài thọ, vào cuộc họp ghi tên, lấy tài liệu rồi đi tham quan. Với những cuộc họp diễn ra nhiều ngày, tình trạng bỏ họp còn thê thảm hơn.

Trị tật xấu trong buổi họp không chỉ giữ gìn nét văn hóa mà còn hạn chế nạn hội họp tràn lan, góp phần giúp những cuộc họp đạt chất lượng và tiết kiệm chi phí.

LÊ CÔNG SĨ

Đừng bỏ lỡ

Video đang xem nhiều

Đọc thêm

Đọc nhiều
Tiện ích
Tin mới