TAND tỉnh Cà Mau vừa qua đã phát hành bản án phúc thẩm vụ tranh chấp hợp đồng gia công giữa nguyên đơn là ông QVQ và bị đơn là vợ chồng ông NVK (lúc khởi kiện còn là vợ chồng, đến khi xử sơ thẩm thì hai người này đã ly hôn).
Vợ chồng bị đơn vắng mặt suốt quá trình sơ thẩm
Theo đơn khởi kiện, ông Q trình bày, vào tháng 10-2023, ông K và vợ thuê cơ sở mộc của ông đóng mới và sơn sửa bàn ghế cho quán ăn do vợ chồng ông K làm chủ.
Ông thi công hoàn thành và bàn giao sản phẩm cho vợ chồng ông K vào ngày 2-12-2023. Vợ chồng ông K khai trương quán ăn và sử dụng các sản phẩm gia công từ ngày 3-12-2023.
Ngày 4-12-2023, hai bên đối chiếu công nợ, theo đó, vợ chồng ông K phải thanh toán cho ông tổng số tiền 103 triệu. Đến ngày 7-2-2024, ông K đã chuyển khoản cho ông 20 triệu, nợ lại 83 triệu đến nay chưa trả. Nay ông yêu cầu vợ chồng ông K thanh toán cho ông số tiền này. Do khoản nợ phát sinh trong thời kỳ hôn nhân của ông K với vợ là bà N nên ông yêu cầu hai người này liên đới trả nợ cho ông.
Các bị đơn được tòa triệu tập hợp lệ để tham gia phiên họp kiểm tra, giao nộp, tiếp cận, công khai chứng cứ và hòa giải, tham dự phiên tòa nhưng ông K, bà N không có mặt nên tòa án không ghi nhận được ý kiến của ông bà đối với yêu cầu của nguyên đơn.
Xử sơ thẩm, TAND khu vực 3- Cà Mau đã nhận yêu cầu của ông Q, buộc ông K và bà N trả cho ông Q 83 triệu. Sau đó, cả hai bị đơn đều có đơn kháng cáo yêu cầu sửa án sơ thẩm theo hướng bác yêu cầu của nguyên đơn.
Tòa bác kháng cáo của bị đơn
Tại phiên tòa phúc thẩm, bà N vắng mặt không có lý do. Ông K giữ nguyên kháng cáo, cho rằng các vật dụng như bàn, ghế và công trình ông bà thuê ông Q gia công không đảm bảo chất lượng. Nguyên đơn cho rằng ông thừa nhận đối chiếu công nợ, bàn giao sản phẩm qua tin nhắn Zalo là chưa đủ căn cứ.
Bị đơn còn cho rằng theo cam kết thì ông Q phải thực hiện tiếp hợp đồng và làm các khu vực khác trong quán ẩm thực của ông và ông Q phải hoàn thành trước ngày 27-11-2023. Tuy nhiên ông Q không làm, ảnh hưởng đến việc kinh doanh, gây thiệt hại rất lớn cho ông, ông yêu cầu ông Q phải bồi thường cho ông.
Xử phúc thẩm, TAND tỉnh Cà Mau nhận định, việc ông Q đã thực hiện gia công sửa chữa, đóng mới bàn ghế, lót ván sàn cho các bị đơn là thực tế có xảy ra. Ông Q đã bàn giao sản phẩm cho các bị đơn từ ngày 2-12-2023 và đã nhận được thông tin đối chiếu công nợ qua tin nhắn Zalo là 103 triệu. Đến ngày 7-2-2024, các bị đơn chuyển khoản trả cho ông Q được 20 triệu, không có ý kiến phản đối về giá cả. Việc này thể hiện ông K thừa nhận số tiền công nợ mà ông Q đã gửi qua tin nhắn Zalo cho ông K.
Sau khi ông Q nhận được 20 triệu thì ông nhắn tin Zalo yêu cầu các bị đơn trả nhiều lần nhưng không có kết quả. Đến tháng 12-2024, ông Q mới khởi kiện các bị đơn. Trong thời gian này, các bị đơn không khiếu nại về sản phẩm được bàn giao và sử dụng.
Tại phiên tòa, bị đơn cho rằng nguyên đơn kê khống khối lượng gỗ nhưng trong thời gian dài sử dụng, bị đơn không có ý kiến khiếu nại, cũng không có chứng cứ chứng minh. Do đó, các bị đơn cho rằng ông Q gia công không đảm bảo chất lượng, kê khống khối lượng gỗ gây thất thoát lớn cho các bị đơn là không có căn cứ. Ông K yêu cầu thẩm định giá là không có căn cứ chấp nhận.
Tòa cho rằng tuy ông K và bà N đã ly hôn (theo quyết định của tòa vào tháng 4-2025) nhưng giao dịch với ông Q được thể hiện trong thời kỳ hôn nhân của ông K và bà N, nên khoản nợ là nghĩa vụ chung về tài sản của vợ chồng ông K, bà N đối với ông Q. Do đó, tòa cho rằng cần buộc bà N liên đới với ông K trả nợ cho ông Q là phù hợp.
Từ đó, tòa phúc thẩm đã bác kháng cáo của ông K, đình chỉ xét xử phúc thẩm đối với kháng cáo của bà N, giữ nguyên bản án sơ thẩm.