Ngày 6-1, TAND TP Hà Nội tiếp tục xét xử 2 cựu cục trưởng Cục An toàn thực phẩm (Bộ Y tế) Trần Việt Nga, Nguyễn Thanh Phong và 53 bị cáo khác.
Tại phiên tòa, bị cáo Trần Việt Nga thừa nhận được các chuyên viên đưa tiền và nói đó là tiền cảm ơn của các doanh nghiệp nhưng bị cáo không quy định doanh nghiệp phải cảm ơn bao nhiêu tiền trên mỗi bộ hồ sơ.
“Các chuyên viên chỉ đưa đưa tiền để trong một cái phong bì trắng, có lúc trên phong bì ghi mã hồ sơ. Mỗi lần đưa bao nhiêu tiền thì không cố định, đưa trong phòng làm việc…” - bà Nga khai.
Bản thân bà Nga không biết các chuyên viên nhận tổng số bao nhiêu tiền của các doanh nghiệp.
HĐXX đặt câu hỏi: “Nếu bị cáo không đồng ý cho các chuyên viên nhận tiền của các doanh nghiệp, thì họ có dám nhận tiền không?”. Bị cáo Nga thừa nhận “lỗi của bị cáo là không ngăn chặn”.
Theo lời khai của bị cáo Trần Việt Nga, vì tiền đưa rải rác và mỗi lần nhận là số tiền khác nhau nên là bị cáo không thống kê, không ghi chép, chủ yếu chi tiêu cho mục đích cá nhân và gia đình.
Bị cáo và gia đình bà Nga đã khắc phục 1,5 tỉ đồng, đồng thời tiếp tục làm đơn xin khắc phục thêm trong quá trình xét xử.
Cựu cục trưởng trình bày do nhận thức pháp luật hạn chế, cho rằng bản thân không câu kết với doanh nghiệp, không bỏ qua sai phạm và chỉ ký khi hồ sơ đầy đủ, đúng quy định. Thực tế, các trường hợp không đưa tiền, hồ sơ vẫn được giải quyết bình thường.
Bị cáo Nga phủ nhận việc cố tình để hồ sơ chậm ký nhằm gây sức ép. "Bị cáo xin khẳng định là không cố tình để lại hồ sơ. Trong quá trình làm việc, bị cáo luôn cố gắng xử lý hồ sơ đúng thời hạn.
Bị cáo Liễu có khai tại CQĐT là bị cáo để hồ sơ chậm, không ký. Thực tế, giai đoạn đó, bị cáo vừa tiếp nhận nhiệm vụ từ Cục trưởng, đồng thời lúc đó mẹ bị cáo bị ốm phải nằm viện nên bị cáo phải dành thời gian chăm sóc mẹ" – bà Nga trình bày.
Bị cáo Trần Thị Thu Liễu (cựu phó Phòng giám sát ngộ độc thực phẩm và thông tin truyền thông, Cục ATTP) khai một buổi sáng, bà Trần Việt Nga, lúc này là Phó Cục trưởng Cục An toàn thực phẩm, gọi bị cáo Liễu lên phòng làm việc và nói nhỏ mỗi hồ sơ quảng cáo khi ký phải có 2 triệu đồng cho lãnh đạo Cục. Các phòng, trung tâm đều có "cơ chế".
Nghe nội dung này, bị cáo Liễu cho biết rất lo sợ. Bị cáo Liễu khai: "Bị cáo nói hồ sơ quảng cáo không làm như thế được, vì giấy xác nhận hồ sơ quảng cáo không phải giấy bắt buộc".
Sau đó, bị cáo về phòng, trao đổi lại thông tin với các chuyên viên và nói rõ đây là ý kiến của cấp trên nhưng đề nghị phòng không thực hiện bất kỳ "cơ chế" nào. Các chuyên viên đều có quan điểm phản đối vì hồ sơ quảng cáo dễ thực hiện, không cần và không nên thu tiền.
Một thời gian sau, khi các chuyên viên nói có "quà cảm ơn" của doanh nghiệp, ban đầu bị cáo từ chối. Tuy nhiên, các chuyên viên cho rằng đây là tiền doanh nghiệp cảm ơn sau khi được cấp giấy xác nhận.
Bà Liễu khẳng định trong quá trình giải quyết hồ sơ, bị cáo luôn yêu cầu chuyên viên thực hiện đúng quy trình, hồ sơ phải đầy đủ, đúng quy định của Nghị định 15 và Luật Quảng cáo thì mới trình ký.
Bà Liễu cũng nói không biết tỉ lệ nhận tiền của mỗi hồ sơ, cho đến thời điểm nhận kết luận điều tra mới biết.
Bị cáo Trần Thị Thu Liễu thừa nhận được các chuyên viên đưa cho hơn 1,5 tỉ đồng tiền “cảm ơn” nhưng không biết số tiền này tương ứng với bao nhiêu hồ sơ, không hỏi và không theo dõi cụ thể.
Số tiền nhận được, bị cáo sử dụng cho chi tiêu cá nhân và gia đình, chăm sóc mẹ già bị bệnh. Trong quá trình điều tra, bị cáo đã nộp khắc phục 350 triệu đồng và tiếp tục thông qua luật sư, gia đình làm đơn xin khắc phục thêm.