"Người bình thường" là tựa đề bộ phim tốt nghiệp của nữ phóng viên thể thao Nguyễn Ngọc Trân (bút danh Trân Trần, sinh năm 1991). Cô gái nhỏ nhắn quê Nha Trang sau những ngày dài lăn lóc trên các đấu trường thể thao đã cặm cụi học thêm ở Trường Đại học Sân khấu - Điện ảnh TP.HCM.
“Có lẽ nếu không làm phóng viên thể thao suốt 14 năm, tôi sẽ không bao giờ có ý tưởng thực hiện bộ phim Người bình thường”, Trân Trần chia sẻ thay cho lời tri ân dành cho thể thao và những con người đã dành cả tuổi trẻ để đổi lấy vinh quang.
"Tôi luôn tự hỏi, sau tấm huy chương, họ sẽ sống như thế nào?"
Bằng một giọng nói ngọt ngào tình cảm của dân Nha Trang chính gốc, “cô nàng ngổ ngáo” Trân Trần kể lại câu chuyện đầy gai góc của riêng mình: “Từ năm 2012 đến nay, công việc đã cho tôi cơ hội theo chân rất nhiều đội tuyển, gặp gỡ hàng trăm vận động viên ở những thời khắc đáng nhớ nhất trong sự nghiệp của họ.
Tôi đã chứng kiến những khoảnh khắc đăng quang, những giọt nước mắt hạnh phúc trên bục nhận huy chương, những tràng pháo tay và những lời tung hô từ khán giả.
Nhưng rồi khi máy quay truyền hình tắt đi, tôi lại nhìn thấy một thế giới rất khác.
Tôi luôn tự hỏi, sau khi ánh đèn sân khấu vụt tắt, sau khi chiếc huy chương được cất vào ngăn tủ, cuộc sống của họ sẽ tiếp diễn ra sao? Khi cơ thể không còn đủ khỏe khoắn, thành tích không còn như trước, khi tuổi tác dần trở thành đối thủ lớn nhất, họ sẽ đối diện với chính mình như thế nào?
Chính câu hỏi ấy theo tôi suốt nhiều năm và trở thành động lực để tôi thực hiện "Người bình thường".
Nhân vật chính trong phim là một nữ vận động viên thể dục nghệ thuật đã bước qua thời kỳ đỉnh cao. Cô phải đối diện với chấn thương, áp lực thành tích, nỗi lo về tương lai và cả những giằng xé giữa sự nghiệp với cuộc sống riêng.
Tôi muốn kể về một con người rất bình thường phía sau danh xưng "nhà vô địch", bởi tôi tin rằng phía sau mỗi tấm huy chương luôn là rất nhiều hy sinh mà khán giả hiếm khi nhìn thấy.
Tôi lựa chọn phim truyện thay vì phim tài liệu vì muốn đi sâu hơn vào cảm xúc nhân vật. Điện ảnh cho phép tôi tạo nên một thế giới giàu hình ảnh và cảm xúc, nơi từng ánh sáng, từng cú máy, từng khoảng lặng đều có thể kể câu chuyện về áp lực vô hình mà các vận động viên phải gánh chịu.
2 năm ấp ủ và 3 ngày quay đầy áp lực
Ý tưởng này được tôi giữ trong gần hai năm trước khi chính thức bắt tay thực hiện.
Tôi không bao giờ quên ngày dự án khởi động 1-11-2025 và bước vào giai đoạn ghi hình trong ba ngày liên tiếp 3, 4 và 5-2-2026. Quãng thời gian chuẩn bị dài hơn rất nhiều so với thời gian quay, bởi điều tôi lo nhất là làm sao để bộ phim đủ chân thật.
Đây là tác phẩm về thể dục nghệ thuật nên diễn viên không thể chỉ diễn bằng cảm xúc. Các bạn phải thật sự tập luyện như một vận động viên chuyên nghiệp. Vì vậy, cả ê-kíp dành 3 tháng để học chuyên môn dưới sự hướng dẫn trực tiếp của đội tuyển thể dục nghệ thuật TP.HCM.
Điều khiến tôi tự hào nhất là toàn bộ những động tác xuất hiện trong phim đều do chính các diễn viên thực hiện. Chúng tôi không sử dụng diễn viên đóng thế. Các bạn chấp nhận tập luyện đến bầm tím tay chân, nhiều lần té ngã rồi lại đứng dậy để có được những thước phim chân thực nhất.
Bên cạnh đó, việc vận hành một đoàn phim đông người, tìm kiếm bối cảnh phù hợp và sắp xếp lịch quay cũng là thử thách rất lớn đối với một đạo diễn trẻ như tôi.
May mắn là tôi luôn nhận được rất nhiều sự giúp đỡ. Sở Văn hóa và Thể thao TP.HCM, đặc biệt là anh Nam Nhân, cùng Trung tâm TDTT Hoa Lư đã tạo mọi điều kiện để đoàn phim có thể ghi hình thuận lợi. Các thầy cô, đồng nghiệp, bạn bè cũng luôn ở bên động viên mỗi khi tôi cảm thấy áp lực.
Bộ phim còn có sự tham gia của NSƯT Hạnh Thúy, diễn viên Lê Bê La cùng nhiều gương mặt trẻ vừa tốt nghiệp Trường Đại học Sân khấu - Điện ảnh TP.HCM. Sự đồng hành của mọi người giúp tôi thêm niềm tin để hoàn thành tác phẩm đầu tay.
Đây là lời cảm ơn tôi dành cho thể thao
Hiện công tác tại Tổng công ty Truyền hình Cáp Việt Nam (VTVcab), đến năm 2021, tôi quyết định theo học chuyên ngành Đạo diễn Điện ảnh - Truyền hình tại Trường Đại học Sân khấu - Điện ảnh TP.HCM với mong muốn nâng cao tư duy hình ảnh phục vụ công việc báo chí.
Thế nhưng càng học, tôi càng yêu điện ảnh hơn. Tôi nhận ra có những câu chuyện mà một bản tin vài phút hay một bài báo không thể kể hết.
"Người bình thường" chính là câu chuyện như thế.
Đây vừa là bài báo bằng điện ảnh, vừa là lời tri ân của tôi dành cho thể thao - nơi đã mang đến cho tôi công việc, những người bạn và cả những bài học quý giá trong cuộc sống.
Thông qua bộ phim, tôi mong khán giả sẽ hiểu rằng vận động viên cũng là những con người bình thường. Họ cũng biết sợ hãi, cũng có lúc mệt mỏi, hoang mang trước tương lai và cần được yêu thương, thấu hiểu. Điều quý giá nhất mà thể thao mang lại không phải chỉ là những tấm huy chương, mà còn là tình đồng đội, tình cảm gia đình và lòng dũng cảm để đối diện với mọi biến cố của cuộc đời.
Ngày 17-6-2026, tôi bảo vệ thành công dự án tốt nghiệp tại Trường Đại học Sân khấu - Điện ảnh TP.HCM. Với nhiều người, đó có thể chỉ là một cột mốc học tập. Riêng tôi, đó là ngày khép lại một hành trình kéo dài nhiều năm, từ một phóng viên đứng bên ngoài sàn đấu trở thành người kể lại những câu chuyện phía sau ánh hào quang bằng ngôn ngữ điện ảnh.
Tôi hy vọng khi khán giả bước ra khỏi rạp sau "Người bình thường", điều họ nhớ nhất sẽ không phải là những tấm huy chương, mà chính là những con người đã đánh đổi cả tuổi trẻ để chạm tới chúng.
DIỄN VIÊN BÍCH PHƯỢNG – NHÂN VẬT TƯỜNG YÊN
Nguyễn Thị Bích Phượng, 24 tuổi là diễn viên trẻ, đã tốt nghiệp Trường Đại học Sân khấu Điện ảnh TP.HCM khóa 2020 - 2024. Tôi chọn diễn viên Bích Phượng vào vai nhân vật Tường Yên từ giữa năm 2024 sau khi xem cô diễn xuất trong vở diễn tốt nghiệp lớp Diễn viên kịch - điện ảnh truyền hình K5B, vở diễn “Những cánh hoa trinh trắng” của Đạo diễn NSƯT Hạnh Thúy.
Bích Phượng là một diễn viên có khả năng diễn xuất đa dạng, sự tập trung cao trong công việc. Cô cũng có những góc nhìn, phân tích và cảm nhận riêng về nhân vật, từ đó có sự trao đổi, phản biện với đạo diễn để làm dày hơn cho nhân vật Tường Yên. Điểm mạnh của Bích Phượng là các dạng vai tâm lý.
Đây là diễn viên tôi cảm nhận có nội lực rất mạnh và phù hợp để thử sức một dạng vai tâm lý trong thể thao. Dù chưa từng tham gia một dự án phim truyện về chủ đề thể thao nào và cần thời gian để làm quen với sự vận động cường độ cao để hóa thân vào nhân vật Tường Yên trong phim ngắn “Người bình thường”, nhưng Bích Phượng đã nhập vai thật trọn vẹn.