Vừa qua, TAND tỉnh Cà Mau đã ban hành bản án phúc thẩm về việc tranh chấp bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng do sức khỏe bị xâm hại (ngộ độc rượu), giữa nguyên đơn là ông Đoàn Văn N và bị đơn là bà Trần Kiều H.
Có uống rượu ở đám tang
Theo đơn khởi kiện, ông N trình bày, ông đến dự đám tang cha ông T, từ khoảng 7 giờ 15 ngày 23-4-2023 đến 17 giờ ngày 25-4-2023. Thời gian này, ông có uống rượu tại đám tang, sau đó về nhà, đến trưa ngày 26-4-2023 ông thấy mệt, mắt mờ nên được gia đình đưa đi bệnh viện tỉnh điều trị. Qua điều trị, bác sĩ kết luận ông bị ngộ độc methanol, phải lọc máu.
Cơ quan chức năng đến nhà vợ chồng ông T để thu mẫu rượu gạo còn lại. Qua làm việc, vợ chồng ông T xác định có mua rượu gạo do bà H ở cùng địa phương nấu bán, để đãi đám tang. Tuy nhiên đến nay bà H cũng như vợ chồng ông T không hỗ trợ khoản tiền nào cho ông N.
Theo đó, người đại diện ủy quyền của nguyên đơn yêu cầu bà H phải có trách nhiệm bồi thường các khoản gồm tiền thuê xe đi/về, tiền thuốc, tiền ăn trong bốn ngày; tiền ngày công lao động trong 270 ngày, tổng cộng 181 triệu đồng.
Bị đơn trình bày, trước đây mẹ ruột bà nấu rượu bán. Khi mẹ chết, bà H nấu rượu bán. Nguyên liệu dùng nấu rượu gồm gạo, men, nước để nấu thành rượu gạo chứ bà không pha chế hóa chất nào khác. Việc bà nấu rượu bán ở địa phương diễn ra trên 20 năm, không có trường hợp nào xảy ra ngộ độc do rượu của bà nấu.
Khi cha ông T mất, ông T đến nhà bà đặt mua 90 lít rượu gạo về đãi đám. Bà đã giao tại nhà ông T 90 lít rượu. Sau đó, vợ chồng ông T sử dụng rượu đãi đám như thế nào thì bà không biết nên bà không đồng ý theo yêu cầu khởi kiện của ông N.
Vợ chồng ông T cũng xác định thời gian đám tang của cha mình và có mua 90 lít rượu của bà H về đãi đám, không mua rượu khác. Ông N có sử dụng rượu ở đám tang. Ông bà không có ý kiến gì đối với yêu cầu khởi kiện của ông N.
Không chứng minh được mối quan hệ nhân – quả
Xử sơ thẩm, TAND khu vực 3 – Cà Mau đã bác yêu cầu khởi kiện của ông N. Sau đó, ông N kháng cáo, yêu cầu sửa án, buộc bà H phải bồi thường cho ông 181 triệu.
Xử phúc thẩm, TAND tỉnh Cà Mau xác định, trong thời gian đám tang cha ông T, vợ chồng ông này đã mua khoảng 90 lít rượu của bà H, đã dùng 86,5 lít, số người tham gia uống rượu khoảng 200 người.
Đến 15 giờ ngày 27-4-2023 có 8 người nghi ngộ độc trong đó có một người chết chưa xác định nguyên nhân, 7 người có dấu hiệu ngộ độc thực phẩm. Cả 8 người đều có ăn uống và uống rượu tại đám tang trong ba ngày, từ ngày 23 đến 25-4-2023.
Sau khi chôn người đã mất (khoảng 17 giờ), ông N ở lại nhậu đến 19 giờ cùng khoảng 10 người. Sau khi ông N về mọi người tiếp tục nhậu. Khi về nhà ngủ, sinh hoạt bình thường, đến khoảng 12 giờ ngày 26-4-2023, ông N bị nôn, mờ mắt, gia đình đưa ông đi bệnh viện lúc 14 giờ 20 cùng ngày.
Giấy ra viện ngày 4-5-2023 thể hiện chẩn đoán ông N ngộ độc methanol biến chứng tổn thương mắt, viêm dạ dày, hạ kali máu.
Sau sự việc, ngày 27-4-2023, Trung tâm y tế huyện đến nhà làm việc với bà H nhưng không lấy được mẫu rượu trắng tại nhà vì bà không còn lưu giữ. Kết quả kiểm nghiệm mẫu rượu có hàm lượng methanol 155.855mg/l ethanol 100o, vượt 77,93 lần mức giới hạn tối đa cho phép (mức giới hạn tối đa 2.000 mg/l ethanol 100o).
Sở Y tế có công văn kết luận đây là vụ ngộ độc methanol có trong rượu uống và đề nghị Trung tâm y tế tham mưu cho UBND huyện xử lý trường hợp vi phạm trên đúng quy định.
Sau đó, Trung tâm y tế có văn bản cho biết đơn vị này chưa có đủ chứng cứ để tham mưu cho UBND huyện vụ trên. Ngoài ra, sự việc được công an huyện tiếp nhận điều tra nhưng không khởi tố vụ án do những người bị ngộ độc rút yêu cầu.
“Như vậy, vụ việc ngộ độc thực phẩm trên được nhiều cơ quan chức năng tiếp nhận xử lý nhưng chưa có kết quả cuối cùng” – tòa nhận định.
Cũng theo tòa phúc thẩm, ông N cho rằng bị ngộ độc methanol là do uống rượu của bà H. Tuy nhiên, các tài liệu chứng cứ do cơ quan chức năng cung cấp có tại hồ sơ vụ án thì chưa có văn bản nào kết luận ông N bị ngộ độc methanol có nguyên nhân là do uống rượu của bà H trực tiếp nấu bán cho vợ chồng ông T, vì Trung tâm Y tế huyện không thu được mẫu rượu tại nhà bà H.
Việc vợ chồng ông T mua rượu của người khác về gia đình với mục đích đãi đám chứ không phải là người trực tiếp sản xuất ra.
Mặt khác, tuy mẫu rượu lấy tại nhà ông T cho thấy hàm lượng methanol vượt 77,93 lần mức giới hạn tối đa cho phép, nhưng chưa có văn bản nào kết luận có phải ông N sử dụng đúng là mẫu rượu được lấy tại nhà ông T.
Ông N kiện yêu cầu bà H bồi thường thì phải chứng minh theo quy định tại Khoản 1, Điều 91 BLTTDS năm 2015 nhưng ông không cung cấp được chứng cứ chứng minh lỗi thuộc về bà H.
Vì vậy, tòa phúc thẩm cho rằng tòa sơ thẩm đã bác yêu cầu của ông N là đúng. Tòa phúc thẩm bác yêu cầu kháng cáo của ông, giữ y bản án sơ thẩm.