Ngày 28-5, Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) TP.HCM tổ chức hội thảo góp ý dự thảo Luật Đô thị đặc biệt trong đội ngũ cán bộ, hội viên phụ nữ.
Hội thảo nhằm tập hợp ý kiến hoàn thiện cơ chế, chính sách đột phá cho phụ nữ trên nhiều lĩnh vực, đồng thời bảo đảm quyền lợi phụ nữ, trẻ em, góp phần xây dựng TP.HCM phát triển toàn diện, nhân văn và bền vững.
Chú trọng nhóm yếu thế và chất lượng sống đô thị
Tại hội nghị, bà Huỳnh Thị Thúy Phương, Phó Chủ tịch Hội LHPN TP.HCM, cho biết dự thảo Luật Đô thị đặc biệt không chỉ mở ra không gian phát triển mới cho TP mà còn đặt ra yêu cầu xây dựng hệ thống chính sách hiện đại, nhân văn, nhằm nâng cao chất lượng sống người dân.
Việc Trung ương cho phép TP.HCM nghiên cứu xây dựng luật thể hiện sự tin tưởng, kỳ vọng vào vai trò đầu tàu kinh tế và trung tâm đổi mới sáng tạo của TP. Đây cũng là cơ hội để TP.HCM xây dựng các cơ chế linh hoạt, tháo gỡ điểm nghẽn và phát huy nguồn lực xã hội.
Trong quá trình này, phụ nữ vừa là đối tượng thụ hưởng chính sách, vừa là lực lượng tham gia trực tiếp vào sự phát triển đô thị.
Theo bà Ung Thị Xuân Hương, Chủ tịch Hội Luật gia TP.HCM, cần tiếp tục rà soát để bảo đảm tính đồng bộ của hệ thống pháp luật, tránh chồng chéo và xung đột với các luật hiện hành. Đồng thời, việc phân quyền cần được quy định rõ ràng, bảo đảm không ảnh hưởng đến quyền con người và quyền công dân.
Bà đề nghị bổ sung các chính sách toàn diện hơn đối với trẻ em, như phát triển trường học và nhà trẻ gần nơi cư trú và khu công nghiệp; hỗ trợ trẻ em nhập cư đến trường; tăng cường chăm sóc sức khỏe, tư vấn tâm lý học đường và bảo vệ trẻ em trên môi trường số.
Đối với phụ nữ và gia đình, bà Hương cho rằng dự thảo chưa quy định rõ các chính sách riêng cho nhóm này. Vì vậy, cần bổ sung các cơ chế hỗ trợ phù hợp cho lao động nữ, đặc biệt là lao động nhập cư, nữ công nhân, phụ nữ mang thai, nuôi con nhỏ và phụ nữ yếu thế.
Bên cạnh đó, TP cần phát triển các dịch vụ hỗ trợ gia đình như giữ trẻ, chăm sóc người cao tuổi, tư vấn gia đình và phòng, chống bạo lực, có chính sách nhà ở phù hợp cho gia đình trẻ và công nhân có con nhỏ. Ngoài ra, cần cụ thể hóa nội dung bình đẳng giới trong các lĩnh vực như quy hoạch, ngân sách, việc làm và an sinh xã hội.
Cùng quan điểm, bà Nguyễn Thị Thanh, Phó Chủ tịch Hội Bảo vệ Quyền Trẻ em TP.HCM, cho rằng trong bối cảnh đô thị phát triển nhanh, phụ nữ có thể đối mặt với nhiều khó khăn về việc làm và đời sống.
Do đó, bà đề xuất TP duy trì các quỹ hỗ trợ phụ nữ phát triển kinh tế, ban hành chính sách ưu đãi thuế và hỗ trợ vốn cho phụ nữ khởi nghiệp, bố trí nhà ở xã hội với giá phù hợp cho lao động nữ có hoàn cảnh khó khăn.
Đồng thời, nghiên cứu triển khai mô hình “Nhà an toàn cho phụ nữ và trẻ em” nhằm hỗ trợ kịp thời các trường hợp bị bạo lực, xâm hại, gắn với các dịch vụ y tế, tâm lý và pháp lý.
Cần bổ sung chính sách riêng cho lĩnh vực nghệ thuật
Cũng tại hội thảo, NSƯT Hạnh Thúy tập trung góp ý vào lĩnh vực nghệ thuật. Bà ghi nhận dự thảo đã đề cập nhiều nội dung phát triển văn hóa - xã hội với các chính sách thiết thực, có giá trị đối với đời sống người dân và công tác quản lý.
Tuy nhiên, bà bày tỏ trăn trở khi dự thảo chưa có nội dung đề cập trực tiếp đến nghệ thuật. Theo bà, nghệ thuật luôn gắn với dòng chảy lịch sử, góp phần lưu giữ và lan tỏa bản sắc văn hóa dân tộc. Vì vậy, trong nhóm chính sách phát triển văn hóa - xã hội, cần bổ sung nội dung riêng cho lĩnh vực này.
NSƯT Hạnh Thúy nhấn mạnh nghệ thuật không chỉ là phương tiện biểu đạt văn hóa mà còn là cầu nối hiệu quả giữa quốc gia với thế giới, góp phần quảng bá hình ảnh đất nước. Do đó, nghệ thuật cần được nhìn nhận không chỉ là “sức mạnh mềm” mà còn là nguồn lực quan trọng cho phát triển.
Đối với cơ chế phát triển nguồn nhân lực, bà đánh giá cao quy định tuyển dụng người có năng khiếu, tài năng đặc biệt nhưng đề nghị bổ sung rõ lĩnh vực nghệ thuật. Đồng thời, tạo điều kiện để nghệ sĩ có tay nghề tham gia giảng dạy, góp phần thu hẹp khoảng cách giữa đào tạo và thực tiễn.
Từ góc độ chính sách, bà đề xuất cần xác định rõ nghệ thuật là lĩnh vực văn hóa hay ngành công nghiệp, qua đó xây dựng cơ chế phù hợp để vừa phát huy giá trị văn hóa, vừa bảo đảm môi trường phát triển minh bạch, hiệu quả, đặc biệt trong lĩnh vực điện ảnh.