Đầu năm kể chuyện thu nhập của vận động viên Việt Nam
Những ngày đầu năm mới, câu chuyện thu nhập của vận động viên (VĐV) Việt Nam dù chẳng vui gì nhưng vẫn cần phải nói để mọi thứ dần tốt đẹp hơn…

Ở nước ngoài, các VĐV luôn “sống khỏe” khi theo nghiệp thể thao. Vẫn biết mọi so sánh là khập khiễng, nhất là khi sự phát triển của ta với họ như “một trời một vực”, nhưng sao vẫn thấy chạnh lòng khi đời sống VĐV nước nhà gặp biết bao khó khăn.

Thể thao tại các nước phát triển thực sự đã trở thành một ngành “công nghiệp” đa ngành nghề, một “cỗ máy” kiếm tiền hiệu quả. Với Việt Nam, việc thể thao kiếm ra tiền chỉ xuất hiện ít năm gần đây với vài gương mặt nổi trội.

Các VĐV Việt Nam phải tập luyện rất vất vả
Các VĐV Việt Nam phải tập luyện rất vất vả

Điểm qua điểm lại, chúng ta mới có Tiến Minh, Quang Liêm, Hoàng Thiên và mới đây là Thạch Kim Tuấn, Ánh Viên...là những VĐV đã lấy thể thao để kiếm sống. Việc tham dự các giải đấu lớn trong năm, sau khi trừ đi các khoản chi phí, tiền thưởng thu về với các VĐV này là không nhỏ.

Như Quang Liêm trong vài năm trở lại đây, nếu cộng hết số tiền thưởng các giải lại, kỳ thủ này cũng có trong tay hơn tỷ đồng mỗi năm. Lực sĩ Thạch Kim Tuấn năm 2014 cũng có thu nhập khoảng 1,5 tỷ đồng.

Chưa hết, phần thu nhập mà các VĐV được hưởng phần lớn là từ sức hút hay là giá trị quảng cáo của họ. Tay vợt Tiến Minh từng nhiều năm liền được phía tài trợ ký hợp đồng 50 triệu/1 tháng, tính ra cả năm cũng đã 600 triệu đồng.

Thế nhưng, để có thành công và những khoản tiền thưởng, tiền tài trợ khổng lồ như vậy, ít ai biết những VĐV này đã phải gian khổ tập luyện như thế nào. Có người còn sẵn sàng bán cả cơ nghiệp để theo đuổi nghiệp thể thao. Do vậy, sự đánh đổi của những VĐV này để có thành quả nhất định như ngày hôm nay, cũng hoàn toàn xứng đáng.

Những VĐV “sống khỏe” bằng nghề cho thấy, thể thao không phải là 1 nghề quá khó kiếm tiền, nếu như tất cả chứng minh được tài năng của mình, tự hào về nghề của mình và cả sống chết với nó. Ngoài ra, cũng không thể không nhắc sự hỗ trợ từ gia đình, Nhà nước.

Tuy nhiên, với phần lớn VĐV nước nhà, đều đang gặp vô vàn khó khăn khi theo nghiệp thể thao. Đem câu hỏi hỏi các VĐV rằng: “Lương mỗi tháng được nhận bao nhiêu?” Đa số đều trả lời “ít lắm”, hoặc là im lặng.

Theo quy định mới nhất, lương của mỗi VĐV thuộc ĐTQG chỉ khoảng trên dưới 4 triệu, còn những VĐV trẻ thì ít hơn nhiều. Những nhà quản lý thể thao nước nhà bao năm qua luôn trăn trở về đời sống khó khăn VĐV, nhưng họ cũng bất lực, bởi ngân sách hạn chế và bản thân nhiều môn thể thao không thể làm tốt công tác xã hội hóa.

Những VĐV có đôi chút thành tích quốc tế còn có tiền thưởng huy chương, với các VĐV không có thành tích hoặc là VĐV trẻ còn hẩm hưu hơn. Đa số chỉ xác định theo nghiệp như một sự đam mê và tất cả vẫn phải bươn trải với những nghề tay trái.

Với các VĐV thể thao, tiền lương thường được gắn liền với những thành tích cụ thể. Các VĐV tâm sự, nếu như năm nào có huy chương còn có tiền thưởng, chứ không thì coi như tập chay cả năm.

Thu nhập của VĐV Việt Nam bị coi là thấp so với mặt bằng của thế giới
Thu nhập của VĐV Việt Nam bị coi là thấp so với mặt bằng của thế giới

Gian khổ, thiệt thòi là vậy nhưng chẳng ai thay đổi quyết định theo nghiệp thể thao nếu như được lựa chọn lại. Với họ, nghiệp thể thao như một sự chinh phục đỉnh cao và vinh quang, chứ không đơn thuần chỉ là 1 nghề để nuôi bản thân, gia đình.

Sự khác biệt của các VĐV Việt Nam với các đồng nghiệp thế giới đòi hỏi những nhà quản lý thể thao nước nhà cần phải tạo ra một hệ thống luyện tập, đào tạo, thi đấu, tuyển chọn VĐV thực sự khoa học, bên cạnh nỗ lực phấn đấu của mỗi VĐV. Quan trọng hơn nữa, việc đẩy mạnh công tác xã hội hóa cần cho thấy sự hiệu quả và cấp bách hơn bao giờ hết, để đời sống VĐV được đảm bảo, thay vì chỉ trông chờ vào tiền lương ít ỏi từ ngân sách Nhà nước.

Vẫn biết sự so sánh thu nhập giữa các VĐV là khập khiễng nhưng từ đó, chúng ta hiểu hơn giá trị của thể thao, để đồng cảm, chia sẻ và trân trọng với những ai đang và sẽ theo đuổi nghiệp con đường này.

Theo Lê Cường (Dân trí)